Hội đồng hương Vĩnh Phú tại CHLB Đức

Nhớ Hội Đền Hùng

Đăng lúc: Thứ sáu - 30/03/2012 19:15 - Người đăng bài viết: Nguyễn Đắc Nghiệp
Một năm đã trôi đi, một năm trở lại với cuộc sống của một người con xa xứ, nhưng trái tim tôi vẫn đau đáu hướng về ngày Giỗ Tổ, hướng về nơi nguồn gốc con Rồng, cháu Tiên, hướng về cội rễ quê hương – nơi tuổi thơ tôi gắn liền với những rặng tre, bến nước, con đò, với những bài thơ, bài ca dao bất hủ, với những điệu hò man mác mỗi chiều buông tím... Nhớ vô cùng, Việt Nam ơi!



Ngày này năm ngoái, mấy chị em tôi náo nức rủ nhau đi Hội Đền Hùng. Mặc dù chưa tới chính lễ nhưng không khí đã nhộn nhịp lắm. Em gái kế tôi tự tay cầm vô-lăng chở chúng tôi đi. Đúng là phụ nữ thời @!.

Quãng đường từ Vĩnh Yên lên Phú Thọ không xa lắm, người xe đi như nước chảy. Gần đến cầu Việt Trì xe cộ hầu như phải nhích từng chút một... Dọc đường thấy phấp phới cờ hoa, biểu ngữ... quảng bá hình ảnh của lễ Hội Đền Hùng.

Cổng Đền Hùng đây rồi! Chúng tôi gửi xe vào bãi và nhờ người gánh đồ lễ vì mâm lễ rất nặng. Đâu đâu cũng thấy không khí tưng bừng của lễ hội, tiếng chào mời mua đồ kỷ niệm bên những dãy hàng bán đồ lưu niệm rất phong phú và đẹp mắt, tiếng những người quen bất ngờ gặp nhau tại lễ hội ríu rít thân tình... mà có lẽ chỉ đất nước Việt Nam mình mới có nét đặc biệt ấy. Quanh co theo triền dốc đẹp như mơ chúng tôi lên Đền Hạ. Mùi hương trầm nghi ngút lan tỏa tạo nên một không khí uy nghiêm, trầm mặc. Mấy chị em chúng tôi kính cẩn dâng hương hành lễ cùng khách thập phương. Cô hướng dẫn viên du lịch rất trẻ và nhanh nhẹn kể cho du khách nghe về lịch sử và những đặc điểm của Khu di tích Đền Hùng khiến mọi người trầm trồ thán phục trước những điều tai nghe mắt thấy... và sau đó háo hức cùng nhau chụp ảnh lưu niệm.

Từ trên cao, phóng tầm mắt nhìn ra xung quanh tôi mới cảm nhận hết vẻ đẹp vô ngần của Khu di tích, mới thấy tâm hồn mình như rộng mở hơn, thêm yêu hơn mảnh đất cội nguồn dân tộc... Mấy chị em tôi như chảy trôi theo tiếng gọi tâm linh đến vô cùng vô tận của niềm thành kính tới các Vua Hùng. Chúng tôi dâng hương tại Đền Hạ, Đền Trung, Đền Thượng rồi Đền Giếng. Tại Đền Giếng chúng tôi được nghiêng mình bên Giếng Ngọc, được cảm nhận cái mát trong và tinh khiết, linh thiêng của dòng nước cội nguồn được múc lên từ Giếng Ngọc. Trước sân Đền Giếng là những cây đại, cây si tỏa bóng mát thanh bình mọi người có thể nghỉ ngơi. Tâm hồn phơi phới, trạng thái viên mãn, chúng tôi ra về với niềm hoan hỷ và thầm hẹn ngày trở lại Đền Hùng. Riêng tôi, trở lại với Đền Hùng, trở lại với cội nguồn dân tộc thiêng liêng là điều tôi luôn mong ước mỗi dịp Giỗ Tổ Hùng Vương.

Một năm đã trôi đi, một năm trở lại với cuộc sống của một người con xa xứ, nhưng trái tim tôi vẫn đau đáu hướng về ngày Giỗ Tổ, hướng về nơi nguồn gốc con Rồng, cháu Tiên, hướng về cội rễ quê hương – nơi tuổi thơ tôi gắn liền với những rặng tre, bến nước, con đò, với những bài thơ, bài ca dao bất hủ, với những điệu hò man mác mỗi chiều buông tím... Nhớ vô cùng, Việt Nam ơi!
 
... Ta lại tìm về với cội rễ yêu thương
Ngắm lại bóng ta trên dòng sông thanh vắng
Tìm lại câu ca đánh rơi chiều gió lộng
Chắp lại cánh diều đã lỡ đứt dây.

Bước lại chân trần mặc kệ lũ cỏ may
Nhấm ngọn đòng đòng, đắm mình trong chiều tím
Thả hồn trôi trong câu hò ngọt lịm
Cánh cò nào bay lả khúc ca dao...



Dưới đây là một vài hình ảnh ghi lại trong chuyến về dâng hương Đất Tổ:


Đền Thờ Lạc Long Quân