Hội đồng hương Vĩnh Phú tại CHLB Đức

Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 10)

Đăng lúc: Chủ nhật - 08/04/2012 20:56 - Người đăng bài viết: Nguyễn Ngọc Minh
Tại phòng họp của giám thị trại giam. Ba cảnh sát bảo vệ gác cổng và một cán bộ quản giáo tên là Thuộc có trách nhiệm trông đám tù tự giác đang ngồi. Nét mặt ai cũng lộ vẻ lo sợ.

Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 10)

Tại phòng họp của giám thị trại giam. Ba cảnh sát bảo vệ gác cổng và một cán bộ quản giáo tên là Thuộc có trách nhiệm trông đám tù tự giác đang ngồi. Nét mặt ai cũng lộ vẻ lo sợ.

Nguyễn Như Phong

Thượng tá Minh tóm cổ phạm nhân Toàn lôi dậy:
- Anh nghe đây. Từ lúc lấy cơm đến lúc về phòng có dừng lại ở đâu không?
Toàn run rẩy, lắp bắp:
- Dạ… dạ, không ạ… À, có!
Minh quắc mắt:
- Có hay không?
Toàn ấp úng:
- Dạ… có.
Minh nghiêm giọng:
- Gặp ai?
Toàn run sợ nói:
- Dạ, cháu gặp thằng Tiến “hủi”.
Minh hỏi tiếp:
- Gặp bao lâu.
Toàn ấp úng:
- Dạ, nó cho điếu thuốc rồi cháu đi luôn.
Thượng tá Minh hỏi dồn:
- Nó có nhìn hay hỏi gì về khay cơm không?
Toàn tái mặt:
- Dạ… có!
Thượng tá Minh bảo một giám thị:
- Đồng chí đưa ngay tên Tiến lên đây.
Trong lúc mọi người đang tiếp tục hỏi Toàn thì một cán bộ quản giáo hớt hải chạy vào:
- Báo cáo thủ trưởng, không tìm thấy Tiến “hủi” ạ.
Tại phòng họp của giám thị trại giam. Ba cảnh sát bảo vệ gác cổng và một cán bộ quản giáo tên là Thuộc có trách nhiệm trông đám tù tự giác đang ngồi. Nét mặt ai cũng lộ vẻ lo sợ.
Trung tá giám thị nét mặt hầm hầm:
- Thằng Tiến ra khỏi trại như thế nào?
Một thiếu úy:
- Báo cáo anh, lúc gần 11giờ thì chúng em thấy nó ra cổng. Vì nó là phạm tự giác, vẫn thấy nó được cán bộ quản giáo sai ra ngoài đi mua đồ, nên chúng em cho nó đi…
Tiến “hủi” bỏ thuốc độc vào bát canh của Xổm Đi xong liền thong thả đi về phòng giam. Hắn thay chiếc áo tù bằng chiếc áo sơ mi rồi cầm tờ 100 ngàn vào tay và lững thững đi ra cổng. Ra tới cổng, hắn lễ phép nói với anh thượng sĩ:
- Cán bộ cho em ra ngoài một tý.
- Anh đi đâu đấy?
Hắn giơ tờ 100 ngàn lên:
- Cán bộ Thuộc sai em ra mua chiếc thẻ nạp cước điện thoại. Hôm nay Viettel có khuyến mãi trăm phần trăm.
Anh thiếu úy đứng trong phòng gác, thò đầu ra:
- Tiến “hủi”, ai sai anh đi?
- Dạ, cán bộ Thuộc ạ. Không tin, cán bộ cứ hỏi cán bộ Thuộc.
Anh thiếu úy hỏi:
- Anh có số máy của anh Thuộc không?
Tiến “hủi” liến thoắng:
- Ôi, làm sao em lại có được ạ. Hay thôi, cửa hàng bán sim, thẻ ngay bên kia, cán bộ nào chạy ù sang mua hộ em…
Anh thiếu úy quát:
- Thằng này láo! Tao lại đi làm chân sai vặt cho mày à! Đi ra mua nhanh lên.
Nói xong, anh thiếu úy quay lại, cằn nhằn với một trung sĩ:
- Mấy ông quản giáo này cứ lạm dụng mấy thằng tự giác để sai vặt. Cứ sai nó đi thế này, vô phúc nó mà trốn mất thì lại khổ.
Tiến “hủi” ba chân bốn cẳng chạy vào cửa hàng bán sim điện thoại cách cổng trại giam chỉ hơn hai trăm mét. Đó là một cửa hàng khá lớn và đang đông khách.
Hắn vào một bên cửa và nhìn quanh quất. Đúng lúc đó, một chiếc xe chở hai người phóng đến, còi ba tiếng. Tiến “hủi” lẻn ra cửa bên và gã ngồi sau xe lui lại, Tiến ngồi lọt thỏm vào giữa, chiếc xe lao vụt đi.
Chiếc xe lao đi rồi rẽ vào một ngõ lớn. Xe dừng lại trước một chiếc ôtô bảy chỗ đã nổ máy chờ sẵn. Tiến “hủi” nhảy xuống và lên xe. Ngay ở trong xe, hắn thay quần áo
Còn ở cổng trại giam. Một tốp ba cảnh sát khác ra thay gác. Một thiếu úy ra thay gác nói:
- Về ăn cơm thôi. Hôm nay cơm ngon lắm. Có cá kho với dưa.

***

Tác giả gặp con gái Xiêng Phênh, cô bị bắt vì tội buôn ma túy tại trại giam Phôn Thăn (Lào)

Vừa lúc đó, một cán bộ y tá của trại vào, gặp Minh, anh nói với vẻ tươi tỉnh:
- Báo cáo anh, huyết áp của nó tăng rồi ạ. Mắt có phản xạ và nhịp tim đã ổn định, nhưng vẫn rất thấp. Nó thoát chết rồi anh ạ…
Thượng tá Minh vội hỏi:
- Đồng chí có chắc không?
- Dạ, chắc chắn. Nó thoát chết rồi. Chỉ chậm mười phút nữa là hết cứu.
Thượng tá Minh nói quyết đoán:
- Đồng chí chạy ngay về trạm, nói với mọi người phải tuyệt đối bí mật về việc này. Hãy nói là thằng Xổm Đi không qua được.
Anh cán bộ y tế vội chạy đi. Minh lấy điện thoại di động gọi cho giám đốc:
- Báo cáo anh, tôi, Minh đây ạ… Vâng, anh yên tâm, tôi xin đề xuất với anh…
Nói chuyện với giám đốc vài phút, Minh quay vào nói với mọi người:
- Xổm Đi chết rồi. Các đồng chí tổ chức truy lùng ngay tên Tiến “hủi”.

***

Giám đốc Vượng triệu tập khẩn cấp cuộc họp với giám thị trại giam là Trung tá Hoạt; Trưởng phòng PC14 là Thượng tá Mỹ, Trưởng phòng PC17 là Thượng tá Minh.
Giám đốc Vượng nói gay gắt:
- Không nghi ngờ gì nữa. Xổm Đi đã bị đầu độc. Tôi yêu cầu phòng kỹ thuật hình sự khẩn trương khám nghiệm tử thi, tìm ra nguyên nhân chết của Xổm Đi, phòng PC14 và trại giam tổ chức truy lùng tên Tiến. Thanh tra pháp luật của Công an tỉnh làm việc với trại giam, làm rõ trách nhiệm ai đã để cho mang thuốc độc vào trại? Rồi tại sao thằng Tiến lại trốn thoát… Việc canh gác, bảo vệ làm như thế à? Trước mắt, tạm đình chỉ công tác Đội trưởng Đội Quản giáo khu D, và anh nào trực ca. Cho cách ly toàn bộ số phạm nhân tự giác có liên quan tới chỗ Xổm Đi.
Giám đốc ngừng một lát, ánh mắt ông quét qua từng người sắc lạnh:
- Các đồng chí phải biết rằng, việc Xổm Đi chết sẽ gây ra cho chúng ta rất nhiều rắc rối, mặc dù hắn đang chờ thi hành án tử hình. Sau khi khám nghiệm tử thi, các đồng chí cho đem thiêu ngay. Đồng chí Minh chịu trách nhiệm giám sát việc khám nghiệm tử thi, thiêu xác… Phải làm cho thật đúng luật định. Mời cả Viện Kiểm sát và Tòa án cùng tham gia. Tôi ngờ rằng sự việc không chỉ dừng lại ở cái chết của Xổm Đi.
Trung tá Hoạt, đứng lên, nói thành khẩn:
- Báo cáo giám đốc, việc Xổm Đi bị đầu độc và thằng Tiến trốn trại, trách nhiệm đó, tôi xin gánh chịu. Chúng tôi hứa sẽ cùng với chỗ anh Mỹ đây truy lùng bằng được tên Tiến. Và sau đó, tôi xin chịu bất cứ hình thức kỷ luật nào…
- Thôi thôi ! – Giám đốc Vượng giơ tay ngăn lại – Bây giờ chưa phải là lúc xét kỷ luật. Các anh triển khai nhanh lên, kẻo không khéo thằng Tiến cũng đang “bị tai nạn giao thông” ở chỗ nào đó.
Thế rồi không chờ mọi người có ý kiến thêm, giám đốc phẩy tay:
- Các đồng chí về triển khai ngay. Riêng đồng chí Minh và đồng chí Trúc ở lại. Tôi có việc cần trao đổi.

***

Chờ cho mọi người về hết, Đại tá Vượng nói thẳng thừng với Minh và Đại tá Trúc:
- Việc chúng liều lĩnh đầu độc Xổm Đi chứng tỏ một điều rằng: Những lời khai mới của Xổm Đi là có cơ sở, và chúng đang rất hoảng sợ. Một điều nguy hiểm nữa là đồng bọn của chúng nằm ngay trong nội bộ của chúng ta, cho nên chắc chắn chúng đang theo dõi ta từng đường đi nước bước. Vì vậy việc giữ được bí mật cho Xổm Đi có ý nghĩa quyết định tới sự thành bại của chuyên án. Các đồng chí có mưu kế gì không?
Đại tá Trúc:
- Báo cáo anh, giữ bí mật cho Xổm Đi rất khó bởi vì thế nào bọn chúng cũng trinh sát lại chúng ta, không biết chừng giờ này chúng đang có người xác minh xem Xổm Đi có chết thật hay không, và xác đang để ở đâu.
Thượng tá Minh:
- Đúng vậy hai anh ạ. Tôi cũng đang nghĩ nát cả óc mà chưa tìm ra được cách giải quyết.
Vừa lúc đấy, máy điện thoại bàn của Giám đốc Vượng réo vang.
Ông hơi nhăn mặt vì chuông điện thoại làm ngắt mạch suy nghĩ. Ông chậm chạp cầm máy:
- Alô, tôi Vượng xin nghe đây.
Từ đầu giây đằng kia, có tiếng nói oang oang:
- Báo cáo Giám đốc, em là Phú, Đội trưởng Đội cứu nạn đây ạ.
Nghe nói thế, giám đốc hơi tươi nét mặt:
- Chào anh bạn. Sao hôm nay gọi giám đốc thế này, chắc có chuyện gì đột xuất chăng?
- Báo cáo giám đốc, Đài Truyền hình Vì An ninh Tổ quốc của Bộ đang làm một phóng sự về công tác cứu hộ, cứu nạn của công an tỉnh. Ngày mai sẽ dựng lại cảnh tìm xác người dưới con tàu đắm hồi tháng trước, họ muốn có một số hình giám đốc có mặt tại hiện trường chỉ đạo ạ.
Giám đốc Vượng:
- Thôi, mời Trưởng phòng là được rồi, tôi ngại làm “diễn viên” lắm.
- Báo cáo anh, nhưng sự thực là hôm đó, anh có mặt suốt buổi, chỉ đạo và động viên anh em…
Đại tá Vượng nói khó chịu:
- Thì đó là trách nhiệm của tôi mà. Thôi, nếu sáng mai tôi họp Thường vụ Đảng ủy Công an tỉnh xong sớm thì tôi ra. Khoảng 10 giờ 30 phút. Thế nào, mấy hôm nay, công việc có gì vất vả không?
Tiếng của Phú:
- Báo cáo giám đốc, không có gì ạ. À, có ạ! Trưa nay chúng em phải lặn, mò được xác một người dưới sông.
Đại tá Vượng hỏi:
- Ở đâu?
- Dạ, ở dưới đoạn sông xã Hòa Phú anh ạ. Một người đàn ông, khoảng hơn 30. Nhưng không có giấy tờ gì cả. Theo vài nhân chứng thì anh ta nhảy cầu tự tử.
Tự dưng một tia sáng lóe lên trong đầu Đại tá Vượng. Ông hỏi dồn:
- Anh đã làm báo cáo chưa? Xác hiện nay ở đâu?
Đội trưởng Phú trả lời:
- Dạ… dạ! Báo cáo Giám đốc, đang chuẩn bị mời khám nghiệm… nhưng…, em xin lỗi , chưa kịp báo cáo ạ. Còn xác thì tạm để ở nhà lạnh của bệnh viện huyện.
Giám đốc Vượng nói ngay:
- Đồng chí chờ tôi mười phút. Tôi sẽ gọi lại ngay. Nhưng trong lúc này, tuyệt đối không được nói với bất cứ ai là vừa gọi điện nói chuyện với tôi về các xác đó nhé. Nhớ đấy!
Tiếng Đội trưởng Phú ấp úng:
- Dạ… có chuyện gì…. dạ!
- Đồng chí không nên hỏi lại. Chấp hành đi. Tuyệt đối không nói cho bất cứ ai.
Nói xong, Giám đốc Vượng cúp máy. Ông quay sang hai người:
- Này, có chuyện hay đây. Đội cứu hộ cứu nạn vừa vớt một cái xác mà chưa tìm ra danh tính… Vậy có nên cho cái xác đó cái tên Xổm Đi không nhỉ?
Cả Đại tá Trúc và Thượng tá Minh mắt sáng lên và họ hiểu ngay ý định của giám đốc.
Thượng tá Minh:
- Nếu làm cho đồng bọn bên ngoài tin được là Xổm Đi chết thật thì quá hay. Xin giám đốc để việc này cho tôi.
Đại tá Vượng:
- Tất nhiên là cậu phải làm rồi. Các bước như thế nào, cậu xuống trao đổi trực tiếp với Đội trưởng Phú. Trước mắt phải bí mật đưa cái xác về bệnh viện tỉnh. Bố trí lực lượng ngoại tuyến và trinh sát quanh nhà xác và cả nơi sẽ hỏa thiêu nữa. Nếu phát hiện ra đồng bọn của chúng, phải bám theo, nhưng không được làm động.

***

Cổng chào Chiến Thắng ở Viên Chăn

Tại sân Công an tỉnh, Thượng tá Chương gặp Bá vừa đi đâu về.
Bá cười tươi tỉnh:
- Ông anh có thể yên tâm ăn ngon ngủ kỹ rồi.
Chương lạnh lùng:
- Mày cứ liệu cái mồm đấy. Có chắc không?
Lê Văn Bá nói:
- Sao lại không chắc. Bây giờ anh cứ lên gặp giám đốc mà xem… Em cho đệ tử theo dõi chặt bệnh viện.
Chương vẫn chưa yên tâm:
- Tao phải nhìn thấy lọ xương của nó thì mới tin. Mà mày chớ có xuất đầu lộ diện. Đừng đùa với ông Minh.
Nói xong, Chương đi thẳng lên trên phòng làm việc của giám đốc.

***

Chương gõ cửa phòng thư ký của Giám đốc. Đại úy Hùng, thư ký của Giám đốc ra mở cửa:
- Anh Chương à.
- Giám đốc đang làm gì đấy?
Hùng nhìn Chương, thở dài:
- Vừa họp xong. Anh muốn gặp à?
- Ờ, anh có chút việc. Cho anh gặp giám đốc đi.
Hùng nói:
- Sếp đang nổi nóng vì vụ tử tù chết đấy. Theo em, nếu không phải là chuyện gấp, nên để lúc khác.
Chương:
- Cũng định vào hỏi sếp tình hình vụ ấy thế nào? Nhưng chủ yếu là báo cáo với sếp về tình hình giá vàng mấy ngày nay
Hùng nói luôn:
- Lạ quá anh nhỉ? Chả bao giờ em thấy giá vàng lại “đánh võng” như mấy ngay nay. Sao mà nó lên xuống hàng giờ được chứ?
Chương hào hứng:
- Này, về nhà bảo vợ, có ít vàng nào thì cứ cất thật chặt. Chớ có mà đem mua bán lúc này, mất toi đấy. Bọn sàn vàng nó đang làm giá ảo để lừa người dân không biết gì…
Hùng:
- Bố mẹ em chia thừa kế cho các con, chả có mảy vàng nào, em là con út, được ngàn mét vuông đất. Thế là hết.
Chương trố mắt:
- Ngàn mét?
Hùng nói tỉnh không:
- Vâng, ngàn mét. Em khai trong báo cáo tài sản đàng hoàng. Bố mẹ em có gần ba ngàn mét ở cạnh khu công nghệ cao. Ông bà hiến cho trường mẫu giáo gần một ngàn mét vuông. Còn lại chia cho các con. Em là út, được nhiều nhất. Ông cả chỉ được năm trăm mét thôi.
Chương thắc mắc:
- Sao con cả lại được ít?
Hùng cười hì hì:
- Bố mẹ em bảo, ông cả nhà em, là giám đốc doanh nghiệp tư nhân, có trong tay hàng ngàn tỉ đồng, cho nên chỉ được ít. Còn em làm công an, phải cho nhiều, vì nếu túng thiếu quá thì còn có cái bán đi mà sống, kẻo lại đi ăn hối lộ thì hỏng người.
Chương tấm tắc:
- Các cụ tâm lý thật. Có ngàn mét đất, cậu có khối tiền.
- Hôm nọ có người cứ đến vật nài em bán cho. Ông ta trả ba chục tỉ đồng.
- Ối giời… Cậu là tỉ phú rồi. Thôi, cho tôi gặp giám đốc đi.
Hùng ngần ngừ:
- Sếp vừa họp xong, đang mệt đấy. Mà cũng để sếp nghỉ một lát cho nguôi cơn đi. Anh không biết lúc nãy sếp nổi giận thế nào đâu. Lâu lắm rồi em mới lại thấy. Cách đây bốn năm, một lần sếp nổi nóng vì vụ quân cảnh sát cơ động đi tuần đêm đánh người vô cớ và đến lần này… Chuyến này, chắc khối anh bay chức.

(Còn tiếp)
Tác giả bài viết: N.N.P
Nguồn tin: Petrotimes
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 5 trong 1 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới