Hội đồng hương Vĩnh Phú tại CHLB Đức

Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 19)

Đăng lúc: Thứ năm - 12/07/2012 12:01 - Người đăng bài viết: Nguyễn Ngọc Minh
(Petrotimes) - Thượng tá Minh hỏi: "Bây giờ nếu như nhớ lại, anh có thể nghĩ anh đã mang được bao nhiêu kilôgam hêrôin về Việt Nam trong mấy năm qua không?". Xổm Đi lắc đầu: Dạ, thưa cán bộ, không thể nào biết được ạ. Có lẽ phải đến hàng trăm kilôgam".

Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 19)

(Petrotimes) - Thượng tá Minh hỏi: "Bây giờ nếu như nhớ lại, anh có thể nghĩ anh đã mang được bao nhiêu kilôgam hêrôin về Việt Nam trong mấy năm qua không?". Xổm Đi lắc đầu: Dạ, thưa cán bộ, không thể nào biết được ạ. Có lẽ phải đến hàng trăm kilôgam".

Nguyễn Như Phong

 

***

Nói xong, Hoàng khoát tay:

- Thôi anh cứ mang xe về đi, anh nói với bà thế nào thì tùy, tôi cũng biết mẹ anh là một đảng viên và bà cũng đã có thời kỳ ở bộ đội rất lâu, với những con người như vậy thì không thể thay đổi được quan niệm sống của họ đâu, cho nên anh hãy biết giữ gìn.

Đêm hôm đấy, khi thấy tôi lái chiếc xe về nhà, cả nhà tôi ngạc nhiên vô cùng. Mẹ tôi bảo:

- Này con, tại sao hôm nọ mẹ thấy con có rất nhiều tiền, hôm nay lại có cả chiếc ôtô như thế này?

Tôi phải giải thích rằng, từ nay con sẽ lái xe, người ta giao xe này cho con. Bà lại hỏi tôi:

- Người thuê con lái là ai?

Tôi trả lời:

- Đó là một ông chủ đang làm ăn thành đạt ở Việt Nam, ông ấy sang đây để mở xưởng gỗ, rồi buôn bán ôtô từ Lào về Việt Nam.

Mẹ tôi suy nghĩ hồi lâu rồi bảo:

- Con ạ, con làm thế nào thì làm nhưng con hãy nhớ rằng, đằng sau lưng con là có mẹ, có vợ và còn hai đứa nhỏ. Nếu như con làm cái gì kiếm được đồng tiền nhưng mà rồi gia đình này không có con thì mẹ không muốn chút nào đâu.

Một góc bảo tàng ma túy ở khu Tam Giác Vàng (Thái Lan)

Tôi trấn an bà:

- Mẹ cứ yên tâm, con sẽ không làm điều gì để mẹ phải lo nghĩ cả.

Hai ngày hôm sau, chuyện tôi tự nhiên lái chiếc xe ôtô về làm xôn xao cả bản, nhưng rồi mọi người cũng nhanh chóng quên đi bởi vì họ chỉ thấy tôi không làm nghề thợ hàn nữa mà đi lái xe nên cũng chẳng ai thắc mắc gì.

Sau đó Hoàng lại đưa tiền cho tôi để may thêm một số bộ quần áo trong đó có cả những comple, áo sơmi sang trọng và giày dép. Tất cả những thứ trang phục đấy, Hoàng trang bị cho tôi, khiến tôi như được lột xác. Nửa tháng sau, khi chế tạo chiếc thùng xăng xong, một tối Hoàng bảo tôi, anh đánh xe đến chỗ ngã ba Salaphukhun.

Tôi đánh xe đến đấy thì đã thấy có một chiếc xe Zeep mang biển số của Lào đỗ ở đó. Hoàng ngồi trên xe và vẫy tay ra hiệu cho một người, anh ta bê một chiếc túi du lịch nặng mang sang xe của tôi thế rồi lên xe và đi. Tôi lái xe về gara của ông Tuấn “Nghệ” và ở đây, tôi bắt đầu xếp những bánh hêrôin nặng 350gam vào trong chiếc thùng xăng hai đáy. Tổng cộng tất cả 40 bánh hêrôin được xếp đầy vào thùng. Xếp hàng vào trong thùng xong, tôi cảm thấy còn hơi lỏng, tôi lại phải lấy giấy báo chèn vào cho thật chặt, sau đó khóa lại. Thế rồi, ngay trong đêm ấy tôi lấy matít phủ kín ở bên ngoài rồi sơn cho đồng màu. Ngày hôm sau, Hoàng đến bảo tôi:

- Anh kiểm tra lại cho tôi thật kỹ lưỡng rồi chúng ta đi về Việt Nam.

Tôi lái chiếc Land Cruiser về Việt Nam, Hoàng thì không ngồi chung xe với tôi mà đi một chiếc xe chạy trước. Tôi và hai người nữa đi chung một xe, tôi là người cầm lái, nhưng có những đoạn thì tôi phải đổi lái. Chúng tôi đi chỉ mất hơn một ngày thì tới Việt Nam và tiến thẳng về Hà Nội.

Lần đầu tiên được đến Việt Nam tôi cảm nhận được sự ồn ào, hỗn độn, phố xá chật chội, bụi mù mịt và tôi cũng chẳng hiểu là tại sao thủ đô của một đất nước mà lại như thế này? Trên ôtô tôi phàn nàn điều đó với hai người đi cùng thì một tay bảo tôi rằng:

- Đấy là ông mới đi ở ven nội thành thôi, còn nếu như ông vào trong trung tâm thì phố xá ở đây đẹp lắm, rộng và to hơn Viêng Chăn của nhà ông nhiều.

Tối hôm đó, chúng tôi nghỉ lại ở một khách sạn mà khách sạn này cứ nhìn cung cách phục vụ thì rõ rằng, Hoàng đã đến đây nghỉ rất nhiều rồi. Buổi tối, sau khi ăn cơm xong, Hoàng cùng mọi người lên phòng riêng chơi bài, còn tôi thì được lệnh chờ đến nửa đêm thì lấy hàng ở trong thùng xăng ra. Khoảng 12 giờ đêm, khi khách sạn đã vắng người không còn ai cả, tôi lặng lẽ xuống, chui vào gầm xe và mở chiếc thùng xăng hai đáy ra lấy hàng, được bánh nào thì tôi bỏ vào cái túi đen và hai gã đứng ở bên ngoài cho vào túi. Lần đầu tiên tôi làm một việc tày đình như vậy, nhưng mà chẳng hiểu sao trong đầu tôi chẳng có một chút sợ hãi. Tôi chẳng lo nghĩ và tôi cũng coi cái việc này hết sức bình thường cũng như là những lần ông chủ giao cho tôi đi đưa những món hàng lặt vặt cho những người khác là phụ tùng ôtô, xe máy…

Đêm hôm đấy, sau khi giao nhận hàng xong, tôi lên phòng thì đã thấy có một cô gái ở trong phòng của tôi. Tôi rất ngạc nhiên, không hiểu là cô ta vào đây bằng cách nào và ai bảo cô ta vào. Cô ta bảo rằng, từ nay trở đi khi anh về Việt Nam thì đừng bao giờ quên em. Đêm hôm đó chúng tôi ở với nhau và cũng từ sau đêm đó tôi như một đôi giày mới đã bị nhúng bùn. Một đôi giày người ta chỉ giữ gìn khi mà nó còn sạch sẽ, còn khi đã vấy bẩn thì người ta có thể đạp lên bất cứ chỗ nào, đi bất cứ chỗ nào mà không cần phải giữ gìn nữa.

Chuyến đi trót lọt, khi trở về Lào, Hoàng cho tôi ba ngàn đô. Hoàng bảo tôi:

- Thấy chưa, việc này rất đơn giản. Bây giờ chúng ta cần phải chế tạo thêm một chiếc xe nữa như vậy.

Chẳng hiểu sao tôi lại bảo Hoàng:

- Theo tôi cứ phải từ từ anh ạ, ở bên Lào việc buôn bán ma túy thì còn thấy nhẹ nhàng nhưng ở Việt Nam thì tôi biết, rất nhiều người đã bị tử hình về tội buôn bán ma túy đấy.

Hoàng cười khùng khục rồi bảo:

- Anh đúng là chẳng hiểu biết gì cả, thế anh tưởng rằng chúng tôi giao được ngần đấy hàng mà không có người bảo đảm an toàn cho tôi hay sao, rồi anh sẽ khắc làm, khắc biết.

Sau chuyến đi đó, ma lực của đồng tiền đã cuốn tôi như ánh đèn hút con thiêu thân, tôi không còn biết sợ là gì nữa. Và chiếc xe của tôi đã dong duổi khi thì cửa khẩu Tây Trang ở Điện Biên, khi thì cửa khẩu Nậm Cắn ở Nghệ An, khi thì cửa khẩu Cầu Treo ở Hà Tĩnh, tôi đi đi lại lại thường xuyên ở Việt Nam và lần nào tôi cũng đến ở cái khách sạn đó và lần nào khi tôi đến thì đã có cô gái đó chờ sẵn”.

***

Xổm Đi kể đến đó thì ngừng lại.

Thượng tá Minh hỏi:

- Bây giờ anh còn nhớ tên cô gái đó không?

Xổm Đi cười và bảo:

- Thưa cán bộ, tôi rất nhớ.

Thượng tá Minh:

- Cô ta tên là gì?

Xổm Đi:

- Dạ thưa cán bộ, cô ta tên là Phương.

Thượng tá Minh:

- Anh có biết cô ta quê quán ở đâu không?

Xổm Đi trả lời:

- Dạ không ạ. Mặc dù chúng tôi đi lại với nhau rất nhiều lần nhưng cô ấy không nói cô ấy quê ở đâu.

Minh hỏi tiếp:

- Thế từ ngày anh bị bắt thì cô ta có đoái hoài gì đến anh không?

Xổm Đi lắc đầu cười buồn:

- Dạ không.

Thấy Xổm Đi có vẻ mệt, Thượng tá Minh bảo:

- Thôi hôm nay chúng ta dừng lại ở đây, anh cứ nghĩ kỹ đi, ngày mai chúng ta lại tiếp tục.

Xổm Đi thở dài rồi nói:

- Thưa cán bộ, không biết bây giờ ở bên Lào gia đình nhà tôi như thế nào?

Thượng tá Minh vỗ vai Xổm Đi:

- Anh yên tâm đi. Với tất cả mọi người thì bây giờ Xổm Đi đã chết và cái xác của anh đã được thiêu rồi, chính vì thế mà anh được an toàn đến ngày hôm nay.

Lúc này Xổm Đi có vẻ hiểu ra. Hắn gật gù rồi bảo:

- Thôi các cán bộ muốn làm thế nào thì làm, hãy để cho vợ con tôi được sống yên ổn, còn cuộc đời tôi có chấm dứt cũng được rồi.

Bỗng nhiên Thượng tá Minh hỏi:

- Này, bây giờ nếu như nhớ lại, anh có thể nghĩ anh đã mang được bao nhiêu kilôgam hêrôin về Việt Nam trong mấy năm qua không?

Xổm Đi lắc đầu:

- Dạ, thưa cán bộ, không thể nào biết được ạ. Có lẽ phải đến hàng trăm kilôgam.

Nghe Xổm Đi nói, cả Thượng tá Minh và những người ở trong phòng đều giật mình. Anh cán bộ Viện Kiểm sát hỏi:

- Anh nói thế nào chứ, sao lại hàng trăm kilôgam?

Xổm Đi nói:

- Dạ vâng, phải đến hàng tấn cán bộ ạ. Mà đâu có phải mỗi chiếc xe này chở đâu, còn nhiều chiếc khác nữa. Có lần chúng tôi đi cả đoàn ba chiếc mà chiếc nào cũng mang trên xe khoảng 20 cho đến 30kg hêrôin.

Nghe con số ấy, tất cả mọi người đều sững sờ.

Thượng tá Minh nói:

- Thôi được, chúng ta hãy nghỉ ở đây.

***

Buổi tối tại một quán cà phê sang trọng nhưng khá kín đáo và vắng vẻ, Thượng tá Chương ngồi với Lê Văn Bá và một gã khác.

Chương hỏi Bá:

- Này thằng Tiến “hủi” biến đi đâu rồi?

Bá mỉm cười tự hào:

- Ông anh cứ yên tâm, nó đã có nơi ẩn nấp hết sức an toàn.

Chương tỏ vẻ không tin:

- Tôi không tin ở trên cái đất nước này có nơi nào an toàn với cảnh sát hình sự.

Bá bảo:

- Ông anh cứ yên tâm đi, việc thằng Tiến “hủi” em lo được.

Chương thở dài:

- Chúng mày phải biết rằng, mỗi một người trong chúng ta là một mắt xích nhưng khi có một mắt xích bị hỏng và mắt xích đó nếu như cảm thấy không an toàn thì phải đột bỏ nó đi. Mấy hôm nay, quân hình sự đi lùng, tình hình thế nào mày có nắm được không?

Bá nói:

- Cả quân của trại giam và quân hình sự phòng em gần như huy động tất cả, nhưng không tìm thấy tăm hơi của nó đâu.

Rồi đột nhiên Bá lại băn khoăn:

- Không hiểu tại sao lần này cái đội chống tệ nạn của bọn em lại không được huy động vào việc đi lùng thằng Tiến “hủi”. Thằng Tiến “hủi” ngày xưa nó nghiện, bây giờ khi được sổng ra thì cái việc nó hút hít lại là lẽ đương nhiên nhưng không thấy trưởng phòng giao việc cho đội chống tệ nạn anh ạ.

Trụ sở Cục Điều tra chống ma túy - Bộ An ninh Quốc gia Lào

Chương nhíu mày:

- Nếu vậy thì mày phải để ý xem tình hình như thế nào và khi cảm thấy có điều gì bất trắc thì phải xử lý ngay.

Người ngồi bên cạnh Chương cũng đã đứng tuổi, anh ta tên là Bình. Bình là một tay buôn lậu đường dài, chủ yếu là đánh hàng điện tử từ nước ngoài về, gần đây thì Bình có tham gia buôn bán ma túy và cũng nằm trong đường dây.

Bình nói với vẻ lo sợ:

- Em nói thật với hai ông anh, trong cái vụ này em nghe kể hết rồi và thực sự em lo rằng, nếu như bây giờ thằng Tiến “hủi” mà bị cảnh sát hình sự vồ thì em xin thề với các anh nó sẽ khai ra tất cả.

Chương gật gù:

- Tao cũng hiểu điều đấy nhưng thôi, thằng Bá, mày là cảnh sát hình sự, việc này cần phải làm như thế nào thì chắc mày hiểu.

Bá nói:

- Em hiểu ý các đại ca. Được rồi, việc này để em lo.

***

Tại một quán cà phê, Tiến “hủi” đang ngồi với hai gã nữa và mấy ả cave, chúng uống rượu đã có vẻ say mèm.

Một ả nũng nịu:

- Các anh ơi, khuya rồi đi lên phòng ngủ thôi.

Tiến “hủi” gật gù:

- Ừ, lên phòng ngủ.

Chợt tiếng điện thoại di động của Tiến “hủi” réo. Tiến “hủi” móc túi áo lấy ra cái điện thoại, nhìn số gọi tới và ra hiệu cho mọi người im lặng rồi bảo:

- Chúng mày lặng yên để tao nghe điện thoại.

Tiến nghe điện thoại xong, chả hiểu người đằng kia nói gì, chỉ thấy Tiến vâng vâng, dạ dạ rồi nói:

- Vâng em xin đại ca cứ yên tâm, em ở chỗ này tốt lắm. Vâng, ngày mai em chuyển chỗ khác.

Tiến “hủi” lên phòng ngủ, do uống quá nhiều rượu cho nên gã lăn ra ngủ ngay không còn biết giời đất gì cả. Nửa đêm, ả cave nằm cạnh thấy có tiếng điện thoại rung, ả mở ra xem và không hiểu đằng kia nói gì, chỉ thấy ả len lén dậy ra bật chốt cửa, rồi lẳng lặng đi sang phòng khác. Tiến “hủi” vẫn ngủ say như chết không biết gì cả. Khi ả vừa đi sang phòng khác được một lúc thì có hai người lẻn vào, một trong những người đó chính là Hải, gã đã từng nhận thuốc độc mang từ Bá để đưa vào đầu độc Xổm Đi. Chúng nhanh như cắt, một gã lấy chiếc khăn đã được tẩm thuốc mê úp vào mặt Tiến “hủi”, một gã giữ chặt tay chân lại, Tiến “hủi” giãy giụa yếu ớt rồi lịm đi. Chờ cho Tiến “hủi” lịm hẳn, một gã lấy xơranh rút trong một cái lọ có chứa hêrôin một liều cực mạnh chích vào tĩnh mạch của Tiến “hủi”. Thế rồi sau đó, chúng để Tiến “hủi” nằm ngay ngắn, đắp chăn cho Tiến và lẳng lặng chuồn mất.

***

Buổi sáng, tại phòng giam. Xổm Đi ăn sáng xong, bác sĩ Lê hỏi:

- Hôm nay sức khỏe của anh thế nào?

Xổm Đi lễ phép:

- Dạ, thưa chị, hôm nay sức khỏe của em tốt hơn nhiều ạ.

Bác sĩ Lê hỏi:

- Tối hôm qua anh có ngủ được không?

- Dạ em ngủ được ạ.

Bác sĩ Lê lại cười:

- Anh có mơ thấy cái gì không?

Xổm Đi cười bẽn lẽn:

- Ôi cán bộ ơi, em mơ chán lắm, nhưng mà không nói được đâu.

Bác sĩ Lê hỏi:

- Anh mơ thấy cái gì mà lại không nói được?

Xổm Đi lại cười bẽn lẽn:

- Hôm qua em nằm mơ, thấy được về nhà với vợ em.

Bác sĩ Lê nói:

- Thế nào anh cũng được về với vợ thôi, chắc là gia đình anh bây giờ cũng mong anh lắm, họ cũng bặt tin anh từ lâu rồi.

Nghe nói thế, Xổm Đi chợt rân rấn nước mắt:

- Vâng, mẹ em mà biết em như thế này thì bà khổ lắm. Em nghe nói là các con em khi đọc báo, biết tin em bị Tòa án Việt Nam tử hình thế là chúng nó bỏ học, bây giờ thì chẳng hiểu ra làm sao nữa. Chỉ cầu trời, khấn Phật chúng nó có thiếu, có đói thì cũng đừng đi vào con đường buôn bán ma túy như em nữa.

***

8 giờ, Xổm Đi được đưa sang phòng khách, tại đây đã thấy có Thượng tá Minh, Thượng úy Hoàn và một cán bộ của Viện Kiểm sát. Xổm Đi lễ phép chào:

- Cháu chào các cán bộ.

Thượng tá Minh cười và bảo:

- Thôi đừng xưng cháu nữa, cứ xưng là em cho nó dễ nói chuyện. Thế nào, sức khỏe của anh hôm nay ra sao?

Xổm đi bảo:

- Thưa cán bộ, em khỏe hẳn rồi ạ.

(Xem tiếp kỳ sau)

N.N.P

Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới