Hội đồng hương Vĩnh Phú tại CHLB Đức

Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 3)

Đăng lúc: Thứ năm - 05/04/2012 07:59 - Người đăng bài viết: Nguyễn Ngọc Minh
(Petrotimes) - Các thủ tục pháp lý đã xong, Xổm Đi được dẫn vào căn phòng nhỏ bên cạnh ăn bữa ăn cuối cùng. Trên bàn có một bát phở, giống như bát phở lúc nãy các cảnh sát bảo vệ ăn, một ly cà phê, một bao thuốc lá Vinataba…

Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 3)

(Petrotimes) - Các thủ tục pháp lý đã xong, Xổm Đi được dẫn vào căn phòng nhỏ bên cạnh ăn bữa ăn cuối cùng. Trên bàn có một bát phở, giống như bát phở lúc nãy các cảnh sát bảo vệ ăn, một ly cà phê, một bao thuốc lá Vinataba…

Nguyễn Như Phong

***

Tại phòng họp của Đội Cảnh sát bảo vệ thuộc Trại tạm giam số 1.

Đội hành quyết gồm 7 người mặc trang phục cảnh sát cơ động và một Đại úy Đội trưởng Đội Hành quyết có biển hiệu mang tên Vũ Đức Hà cùng một số cảnh sát bảo vệ đang ngồi tán ngẫu.

Trong số này có một người đã lớn tuổi mang quân hàm Trung tá tên là Trần Văn Quốc đang kiểm tra lại chiếc băng bịt mặt tử tù.

Ông cầm chiếc băng giơ lên. Chiếc băng dài chừng 60cm, màu tím than, đủ để quấn hai vòng quanh đầu tử tù và có bốn sợi dây để buộc. Ông xem xét chiếc băng rất cẩn thận như thể xem nó còn đủ chắc chắn không.

Một cảnh sát cơ động đeo quân hàm Trung sĩ hỏi:

- Bác Quốc ơi, chiếc băng này đã bịt mắt bao nhiêu đứa rồi?

- Chắc chắn đến chục đứa – Ông Quốc trả lời ngay với giọng dửng dưng.

Đại úy Vũ Đức Hà hỏi:

- Chú Quốc ơi, cháu nghe nói là chú đã hai chục năm được giao việc trói và bịt mắt tử tù rồi, có đúng không chú?

Trung tá Quốc vẫn nhìn tấm băng và đáp:

- Chính xác là hai mươi năm, sáu tháng và mười ngày.

Đại úy Hà hỏi tiếp:

- Vậy chú có nhớ là đã tham gia bắn bao nhiêu tên rồi không?

Trung tá Quốc:

- Nhớ chứ, sáu mươi mốt tên và đứa hôm nay là sáu hai.

Các chiến sĩ cảnh sát cơ động nhìn nhau, có vẻ sợ hãi. Như để thỏa trí tò mò, Đại úy Hà lại hỏi:

- Có bao nhiêu phụ nữ hả chú?

Trung tá Quốc vẫn ngắm nghía chiếc băng, nói như không:

- Bốn đứa. Hai đứa buôn ma túy, một đứa giết chồng, một đứa giết người tình, cướp của.

Khu nhà của vua thuốc phiện Khun Sa (hoàn toàn khác với sự tưởng tượng của nhiều nhà báo).

Vừa lúc đó, ba nữ nhân viên phục vụ mang phở vào cho mọi người ăn. Nhìn tô phở bò đầy đặn, một cảnh sát cơ động hỏi:

- Phở  này mua ngoài quán à?

Cô nhân viên phục vụ là phạm nhân tự giác nói:

- Thưa cán bộ, phở này là chúng cháu nấu đấy ạ.

Một cảnh sát tấm tắc:

- Thảo nào, bát phở khá quá. Cảm ơn các cô nhé.

Một nhân viên nữ đon đả:

- Còn nhiều ạ, nếu cán bộ nào muốn ăn thêm cứ gọi.

Khi mấy nhân viên đi ra, một cảnh sát nhìn theo nói:

- Không biết đám này vào đây vì tội gì nhỉ?

Một cảnh sát bảo vệ của trại giam nói tỉnh bơ:

- Tất cả đều là những má mì có số ở tỉnh này đấy.

Nghe nói thế, các cảnh sát nhìn vẻ ngạc nhiên và rồi họ bật cười.

* * *

Kim đồng hồ tại phòng trực ban chỉ 4 giờ 30 phút.

Trong buồng giam phạm nhân bị án tử hình. Tử tù người Lào tên là Xổm Đi ngủ say sưa, chiếc chăn mỏng đắp ngang người. Hắn ngủ không biết trời đất gì hết. Hắn ngáy từng chập… và chẳng hiểu hắn mơ thấy gì mà có lúc lại cười lên thành tiếng.

Một tốp cảnh sát bảo vệ do một đại úy chỉ huy đi xuống phòng giam tử tù. Tới buồng giam số 3, họ dừng lại. Hai chiến sĩ cảnh sát bảo vệ mở hai khóa ngoài rồi mở khóa cửa trong.

Trong ánh đèn điện đỏ đục, Xổm Đi vẫn ngủ say sưa và không hề biết những phút cuối cùng của cuộc đời hắn đã tới. Và kỳ lạ là hắn ngủ say đến mức không hề biết cửa nhà giam đã mở.

Tiếng mở cánh cửa buồng giam tử tù số 3 đã làm tỉnh giấc một số tử tù ở các phòng khác.

Tiếng tử tù ở phòng bên kêu hốt hoảng:

- Thằng nào đi đấy… thằng nào đấy?

Lại một tên nữa gào lên:

- Không phải tao! Sơn “lừa” đây.  Thằng nào đấy?

Một tử tù cười sằng sặc:

- Ha ha! Chưa đến lượt tao,  Hoàng “nổ” đây. Hoàng “nổ” vẫn sống nhé.

Từ phòng giam tử hình cách đó hai phòng, có tiếng kêu:

- Thằng Xổm Đi… thằng Xổm Đi, chúng mày ơi!

Thế là từ các phòng khác, lại rộn tiếng tử tù chào:

- Xổm Đi ơi? Đi khỏe nhé!

- Vĩnh biệt Xổm Đi. Vĩnh… biệt!

- Mày đi trước nhé. Vĩnh biệt Xổm Đi. Sam-bai-đi.

Trong phòng giam, Xổm Đi ngồi dậy, ngơ ngác nhìn cảnh sát. Anh đại úy cảnh sát bảo vệ bảo:

- Xổm Đi, đến giờ rồi. Dậy đi.

Xổm Đi sững sờ hỏi bằng tiếng Việt lơ lớ:

- Đi đâu hả cán bộ? Chuyển cho em về Lào à?

Anh cảnh sát nói qua quýt:

- Ừ, đi về Lào. Về đất Phật!

Nghe thế, khuôn mặt thật thà, hiền lành đến tội nghiệp của Xổm Đi nở nụ cười tươi rói.

Một cảnh sát đưa Xổm Đi ra, lấy nước trong phòng giam cho anh ta đánh răng, rửa mặt. Xổm Đi rửa mặt, rồi lấy mấy ngón tay chải mái tóc bù xù… Một cảnh sát thấy vậy liền rút chiếc lược nhỏ trong túi áo ra đưa cho anh ta. Xổm Đi nhoẻn miệng cười biết ơn rồi chải đầu rất thong thả.

Chờ cho Xổm Đi chải đầu xong,  một cảnh sát lấy khóa số 8 khóa tay Xổm Đi lại rồi dẫn anh ta ra.

Xổm Đi níu lấy anh cảnh sát:

- Cán bộ cho em mang theo hành lý chứ?

Anh cảnh sát lắc đầu:

- Bây giờ thì không cần nữa Xổm Đi à?

Câu nói đó cũng không làm cho Xổm Đi suy nghĩ. Anh ta bình thản đi theo các cảnh sát.

Khi Xổm Đi bị dẫn ra, tiếng các tử tù lại rộn lên:

- Xổm Đi lên đường bình tĩnh nhé. Được về với Phật rồi.

- Vĩnh biệt Xổm Đi. Mày đi trước, lập đường dây mới nhé.

- Xổm Đi, đừng tè ra quần đấy!

Xổm Đi được dẫn lên hội trường lớn của trại giam. Tại đây đã có Hội đồng Thi hành án gồm đại diện Tòa án, Viện Kiểm sát, Thượng tá Minh và một số cán bộ khác như bác sĩ, nhân viên khoa học hình sự. Hoàn đứng phía sau Thượng tá Minh.

Xổm Đi trông thấy Hoàn, hắn ta cười rất tươi và gật đầu chào. Hoàn cũng gật đầu chào lại.

Xổm Đi  ngồi vào ghế, hai bên có hai cảnh sát bảo vệ ngồi kèm. Một cán bộ của tòa án đứng lên nói:

- Chúng ta bắt đầu – Rồi ông quay sang hỏi Xổm Đi – Anh nghe được tiếng Việt chứ?

Xổm Đi gật đầu. Ông lại hỏi tiếp:

- Anh có cần phiên dịch không?

Xổm Đi nhoẻn cười, lắc đầu.

Ông cán bộ tòa án lại hỏi:

- Anh cho biết họ tên, quê quán, ngày tháng năm sinh.

Xổm Đi đứng dậy, điềm tĩnh:

- Thưa cán bộ, tôi tên Khăm Mươn Xổm Đi, quốc tịch Lào. Sinh ngày 15-6-1965, tại tỉnh Viêng Chăn của Lào.

Xổm Đi nói xong, người cán bộ tòa án nói:

- Anh Xổm Đi, đơn xin ân xá của anh đã bị Chủ tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam bác bỏ. Hôm nay, chúng tôi tổ chức thực hiện bản án tử hình đối với anh. Bản án đã được phiên tòa phúc thẩm tháng 6-2004 quyết định. Anh nghe quyết định tổ chức thi hành án.

Rồi ông chậm rãi đọc quyết định thi hành án. Ông đọc xong và đưa quyết định cho Xổm Đi:

- Anh ký vào đây.

Xổm Đi thản nhiên ký vào giấy!

Cổng vào làng Khun Sa ở Me Sai (Chiang Rai - Thái Lan).

Tiếp đó, hai nhân viên cảnh sát khoa học hình sự đến đối chiếu ảnh trong hộ chiếu của Xổm Đi với người thật, rồi họ lấy dấu vân tay… Xổm Đi thực hiện bản án yêu cầu đó với vẻ mặt dửng dưng như không, và đôi lúc còn nở nụ cười ngô nghê, hiền lành.

Nhìn thái độ của Xổm Đi, hình như anh ta không nghĩ rằng đang chuẩn bị những thủ tục cuối cùng để ra pháp trường.

Một cán bộ khoa học hình sự mang cấp hàm Thiếu tá cầm bản vân tay của Xổm Đi và nói với Hội đồng Thi hành án:

- Báo cáo Hội đồng, qua kiểm tra dấu vân tay và đối chiếu với ảnh lưu giữ, cũng như vân tay trong tàng thư căn cước do Công an Lào chuyển sang,  người này đúng là Xổm Đi.

Một cán bộ mang ra cho Xổm Đi một gói nhỏ đã được niêm phong cẩn thận. Anh nói với Xổm Đi:

- Anh kiểm tra lại các dấu niêm phong.

Xổm Đi ngó qua với vẻ bất cần và gật đầu.

Chiếc hộp được mở ra. Trong đó có một chiếc đồng hồ Rado, một chiếc nhẫn vàng khoảng 1 chỉ,  có khắc chữ V; một sợi dây chuyền khoảng 5 chỉ bằng vàng ba số 9.

Anh cán bộ nói:

- Những thứ này, anh sẽ gửi về cho ai. Giấy đây, anh viết địa chỉ vào, chúng tôi sẽ chuyển đến tận nơi.

Xổm Đi thản nhiên lấy chiếc nhẫn đeo vào tay rồi hắn nói:

- Chiếc nhẫn này, nó phải đi theo tôi, còn những thứ kia,  cán bộ chuyển về cho vợ tôi. Địa chỉ nhà tôi, tôi đã khai rồi.

Hoàn đứng rất gần Xổm Đi nên anh thấy được rất rõ chiếc nhẫn vàng có in chữ V.

Một cán bộ Viện Kiểm sát  quay sang nói với Thượng tá Minh:

- Tôi đã nhiều lần đi chứng kiến thi hành án tử hình, nhưng chưa thấy ai bình tĩnh đến như thế này. Quả là người có thần kinh thép… Thật đáng khâm phục.

Thượng tá Minh:

- Đúng thật. Tôi cũng đang tự hỏi là tại sao đến phút này mà hắn vẫn cười được.

Bỗng nhiên trong đầu Thượng tá Minh lóe lên một suy nghĩ, anh nhìn Xổm Đi và tự hỏi: “Tại sao lại thế nhỉ? Quả thật, mình chưa bao giờ thấy có tên tội phạm trước giờ ra pháp trường lại bình tĩnh, thản nhiên đến thế! Không, cũng có đứa bình tĩnh, chấp nhận cái chết vì chúng biết đó là cái giá mà chúng phải trả. Nhưng nhìn tên Xổm Đi này, rõ ràng là hắn chưa tin rằng hắn sẽ bị tử hình trong ít phút nữa. Kìa, hắn vẫn cứ nhìn quanh quất như thể muốn tìm một người quen nào đó… chả lẽ hắn chờ một vị thần nào đến cứu ư? Hay có ai đó đã từng hứa sẽ cứu hắn vào phút nguy hiểm nhất… Mà cũng lạ, nhiều tên buôn bán ma túy, khi ra tòa là chối tội và nại đủ lý do biện minh cho hành vi phạm tội và mong được giảm án. Thằng này thì không… Hỏi gì hắn cũng nhận. Khi ra tòa, hắn không xin, không kêu oan, lúc kết án tử hình, hắn vẫn cười thản nhiên. Hình như có chuyện gì không bình thường sau sự bình tĩnh này”.

Thượng tá Minh hình dung lại quang cảnh phiên tòa xét xử Xổm Đi và đồng bọn hồi cuối năm trước.

“Ông thẩm phán, chủ tọa phiên tòa tuyên án:

- Bị cáo Lê Văn Hà, tử hình.

Ông thẩm phán vừa nói dứt lời, bị cáo Lê Văn Hà ngã khuỵu xuống, ngất ngay.

- Bị cáo Vũ Văn Ngọc, tử hình.

Bị cáo Ngọc rú lên một tiếng rồi cũng ngã ngất luôn. Các cảnh sát phải vội vàng lôi dậy và cứ 3 người một tên, họ phải dựng chúng đứng lên. Nhưng tên nào cũng rũ như tàu lá chuối hơ lửa.

- Bị cáo Xổm Đi, tử hình.

Lúc đó, Xổm Đi hơi sững người, nhưng rồi hắn lại nhoẻn miệng cười vô tư đến mức ông thẩm phán cũng ngạc nhiên, lúng túng mất một lúc rồi mới đọc tiếp”.

Các thủ tục pháp lý đã xong, Xổm Đi được dẫn vào căn phòng nhỏ bên cạnh ăn bữa ăn cuối cùng. Trên bàn có một bát phở, giống như bát phở lúc nãy các cảnh sát bảo vệ ăn, một ly cà phê, một bao thuốc lá Vinataba… Duy có điều khác là bát đựng phở là bát nhựa, thìa cũng là thìa nhựa và không có đũa.

Thượng tá Minh chăm chú nhìn Xổm Đi ăn ngon lành và trong đầu anh lại lóe lên những câu hỏi: “Hình như đến lúc này, hắn vẫn không tin là sẽ bị tử hình. Rất có thể hắn nghĩ đây là một đòn tâm lý của công an; một vở kịch nhằm dọa hắn, bắt hắn phải khai thêm. Chắc chắn là hắn không ngu đến nỗi là không biết đâu là thật, đâu là giả… Chả lẽ hắn vẫn nghĩ là sẽ có ai tới cứu hắn…?”.

Trong lúc Xổm Đi ăn, có một anh phóng viên cầm máy ảnh chui qua hàng cảnh sát bảo vệ để vào chụp ảnh. Bị ngăn lại, anh ta nì nèo:

- Cho tôi chụp ảnh nó đang ăn… Một nháy thôi.

Nói xong anh ta chìa thẻ nhà báo ra. Thượng tá Minh bực mình, anh kéo anh chàng phóng viên ra và nói nhỏ:

- Trời đánh còn tránh miếng ăn. Anh hãy để cho anh ta ăn bữa cuối cùng được yên ổn.

Anh phóng viên ngẩn người, rồi xách máy chạy ra ngoài.

Xổm Đi ăn phở xong, lại thong thả nhấp từng ngụm cà phê… và hút thuốc lá. Hắn ngửa mặt búng từng vòng tròn khói thuốc lên và lim dim mắt vẻ mãn nguyện.

***

Đúng lúc đó thì ngoài cổng, Lê Văn Bá, Đại úy, Đội trưởng Đội Chống tệ nạn xã hội của Phòng Cảnh sát Hình sự  phóng xe máy tới.

Bá bỏ mũ bảo hiểm, rút thẻ công an ra, đưa cho nhân viên bảo vệ. Anh hạ sĩ chưa kịp xem thì người chỉ huy gác nhận ra anh hỏi:

- Chào anh Bá. Sao tới muộn thế.

Bá đáp:

- À, anh ngủ quên. Xong thủ tục chưa?

Anh cảnh sát trả lời:

- Đang ăn bữa cơm cuối cùng ạ.

Bá vội vàng chạy vào hội trường. Nhiều người nhận ra Bá, Bá đến phòng Xổm Đi, Bá không vào phòng mà đứng nép ở một bên cửa.

Xổm Đi đang thong thả hút thuốc, chợt ngẩng đầu lên và ánh mắt hắn gặp ngay ánh mắt Bá. Một chút sững sờ nhìn nhau, Bá hơi khẽ gật đầu rồi quay ra. Xổm Đi thoáng chút trầm ngâm rồi lại hút thuốc, nét mặt dãn ra, tươi tỉnh.

Thái độ của Xổm Đi đã không lọt qua được quan sát của Minh. Minh nhận ra đó là Lê Văn Bá, Minh đến vỗ vai Bá:

- Sao cậu cũng phải đi tới đây à?

Bá nhìn Minh, cười ngượng nghịu:

- Em cũng muốn xem một lần cho biết… Nhưng thôi em về đây. Tự dưng em thấy hãi hãi thế nào ấy.

Thượng tá Minh thông cảm:

- Đúng là nếu không buộc phải chứng kiến thì cũng không nên có mặt ở nơi thế này.

Bá nhanh chóng ra ngoài và lấy xe máy phóng đi luôn. Qua khỏi cổng trại giam một đoạn, Bá dừng lại, lấy điện thoại di động và nhắn tin.

***

Tại nhà Trung tá Trần Văn Chương, Trưởng phòng Cảnh sát Kinh tế Công an tỉnh. Đó là một căn nhà nhỏ nhưng xây cất khá đẹp nằm trong khuôn viên một khu vườn rộng. Chương đang ngủ say, bên cạnh là cô vợ còn khá trẻ.

Có tiếng báo hiệu tin nhắn. Chương choàng tỉnh, mở mắt và chưa kịp xem thì cô vợ tên Quyên đã giằng lấy và lườm:

- Hẹn đứa nào mà nhắn tin giờ này?

Rồi Quyên bấm máy xem. Trên máy hiện dòng tin ngắn ngủi: “Xong rồi anh ạ”.

Quyên đưa máy trả cho chồng và thắc mắc:

- Ai nhắn tin gì mà lạ thế?

Chương đọc tin nhắn, rồi nở nụ cười tươi rói và giải thích:

- Thằng Bá bên PC14, chúng nó phá vụ án mà anh cho thông tin…

Chương gật gù mãn nguyện rồi lại lấy một chiếc máy khác trong táp-đờ-luy đầu giường ra và bấm máy nhắn tin nhoay nhoáy. Nhắn tin xong, Chương rút chiếc sim trong máy ra, bẻ làm đôi và vứt máy, ôm choàng lấy vợ, vật xuống. Quyên càu nhàu:

- Sao mà phí phạm thế, cái sim mấy chục ngàn chứ ít gì? Sợ lộ à? Gớm, sao có tin gì vui mà hôm nay phởn chí thế. Chả bù cho tối qua “trên bảo, dưới không nghe”.

(Còn tiếp)

N.N.P

Tác giả bài viết: N.N.P
Nguồn tin: Petrotimes
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới