Hội đồng hương Vĩnh Phú tại CHLB Đức

Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 8)

Đăng lúc: Chủ nhật - 08/04/2012 20:53 - Người đăng bài viết: Nguyễn Ngọc Minh
Na Tha Von và Chiến đi một xe, còn hai vệ sĩ và cô gái lúc nãy đón Chiến đi một xe. Xe vừa chạy xuống hết chân đồi thì Na Tha Von có điện thoại di động. Cô nghe và nét mặt thay đổi rất nhanh.

Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 8)

Na Tha Von và Chiến đi một xe, còn hai vệ sĩ và cô gái lúc nãy đón Chiến đi một xe. Xe vừa chạy xuống hết chân đồi thì Na Tha Von có điện thoại di động. Cô nghe và nét mặt thay đổi rất nhanh.

Nguyễn Như Phong

***

Thượng tá Chương gặp Bá ở một quán cà phê.

Chương nói với vẻ lo lắng:

- Tao đã hỏi kỹ rồi. Chẳng có đoàn cấp cao nào sang Lào cả, ở Bộ Công an cũng không có đoàn nào đi. Hỏi một ông trong Hội đồng Thi hành án, thì ông ấy nói là chả hiểu sao lão Minh lại đề nghị hoãn. Lý do thế nào thì không biết.

Bá gật đầu:

- Đệ tử của em ở trong trại cho hay, thằng Xổm Đi chuyển đi giam ở chỗ nào ấy. Khu tử hình không thấy có nó.

Chương trầm ngâm:

- Như vậy là có chuyện rồi. Rất có thể trước lúc bị mang đi bắn, thằng Xổm Đi đã khai ra điều gì đó quan trọng nên tay Minh mới làm như vậy.

Chương ngừng một lát rồi ánh mắt chợt lóe sáng:

- Mày biết chuyện thằng Hoàn có mẹ là người Lào không?

Cầu hữu nghị Lào - Thái bắc qua sông Mê Kông.

Bá:

- Việc ấy ai chả biết. Thằng Hoàn còn phải lòng một con bé sinh viên Lào.

Chương khẽ gật đầu:

- Vậy tại sao ta không nghĩ rằng có một vụ “chạy án” trong việc này?

Bá hỏi:

- Ý anh là… là…?

Chương nói:

- Phải biến điều không có thật thành có thật. Đó là việc thứ nhất. Còn việc thứ hai là phải tính thằng Xổm Đi.

Chương  ngừng lại, rồi  nói quyết đoán:

- Mày là người chơi nhiều với nó, nên người có nguy cơ nó khai ra, chính là mày. Mà theo linh cảm của tao, đó là điều chắc chắn. Cho nên, phải tính thằng Xổm Đi theo phương án hai sớm giờ nào, hay giờ đó.

Bá nói với vẻ sợ sệt:

- Em sợ nó bị đưa sang trại giam của Bộ. Nếu tình hình căng, có lẽ em phải biến thôi.

Nghe Bá nói vậy, Chương sáng mắt lên:

- Hay đấy. Biến sang Lào, mày có nhiều đệ tử ở Lào, chắc không có vấn đề gì. Rồi từ Lào sang Thái. Trước mắt, cứ bùng đi vài năm, rồi thế nào thì tùy cơ ứng biến. Chứ ở đây, nhỡ thằng Xổm Đi khai ra thì chết tất. Nhưng mày cho thực hiện phương án hai ngay. Còn tìm thằng Xổm Đi trong trại giam này, khó gì.

Rồi Chương rút ra đưa cho Bá một xấp 10 ngàn đôla:

- Cầm lấy mà lo việc.

***

Hoàng Chiến tới cửa khẩu Bò Kẹo đi sang Thái Lan từ rất sớm. Chiến đi trên chiếc xe Land Cruise màu trắng.

Khi Trạm Công an cửa khẩu Bò Kẹo vừa mở cửa thì Chiến là người đầu tiên đến trình hộ chiếu và làm thủ tục xuất cảnh.

Anh công an cửa khẩu nói tiếng Việt bập bẹ:

- Chào chú Chiến. Chú sang Thái đi chơi hay có việc?

Chiến cười rất tươi:

- Chào Thoong Kẹo. Bố cháu có khỏe không? Hôm nào tới nhà chú chơi đi.

Anh Công an Lào có tên là Thoong Kẹo nói:

- Ôi, chán lắm chú ơi. Bố cháu bị tai biến mạch máu não, bây giờ đi phải có người dìu.

Chiến hỏi với vẻ ân cần:

- Sao không cho chú biết sớm. Cháu cho bố uống thuốc gì rồi?

Thoong Kẹo lúng túng:

- Cháu cũng không rõ ở bệnh viện cho uống thuốc gì.

Chiến  thở dài và vẫy tay bảo Thoong Kẹo:

- Phải có sừng tê giác. Chú sang Thái có việc, ngày kia về… Cháu ra ngoài chú bảo.

Anh công an nhờ người trực thay rồi chạy ra. Chiến kín đáo nhét vào tay anh ta 500đôla:

- Chú gửi cháu lo thuốc cho bố. Chú về, sẽ đem sừng tê giác đến ngay. Mà sao cháu không cho chú biết? Ngày xưa, lúc chú bị thương, bố cháu cõng chú chạy gần nửa ngày mới thoát. Ơn đấy, chú sống để dạ, chết mang theo.

Thoong Kẹo cảm động:

- Chú tốt với bố cháu quá. Cháu cảm ơn chú.

Chiến vỗ vai anh công an:

- Thoong Kẹo, cháu phải coi chú như là em của bố cháu. Có gì khó khăn về kinh tế, phải nói nghe chưa?

- Dạ, cháu nhớ ạ.

- Thôi, chú đi nhé. À, có thích thứ gì bên Thái không, chú mua cho.

Thoong Kẹo lắc đầu:

- Cháu không cần gì đâu chú ạ. Chú đi vui vẻ nhé.

Hoàng Chiến thong thả đi xuống bến và mua vé lên thuyền đi qua sông Mê Kông sang đất Thái Lan.

Chiến ngồi lơ đãng ngắm dòng sông và những chiếc thuyền đang lao vun vút trên sông.

Thuyền cập bến, Chiến lên bờ và đã thấy có chiếc xe Lexus đỗ ở đó chờ. Một cô gái Thái đon đả đón Chiến và nói bằng tiếng Lào:

- Chào ông! Tôi được chị Na Tha Von cử đến đón ông.

Chiến gật đầu chào và lên xe. Xe chạy, cô gái hỏi:

- Ông đã sang vùng này nhiều lần chưa?

Chiến gật đầu:

- Mỗi năm tôi cũng sang vài lần.

- Ô, thế thì ông cũng thạo lắm rồi. Vậy tôi không phải giới thiệu gì nữa.

Xe lao đi với tốc độ khá nhanh. Từ cửa khẩu lên khu Tam Giác Vàng chỉ hơn 60km nên xe chạy một giờ là tới. Xe chở Chiến lao lên ngọn đồi và đứng ở đây có thể nhìn thấy toàn cảnh khu vực Tam Giác Vàng.

Na Tha Von mặc bộ đồ đen giản dị nhưng sang trọng đã ở trên đó từ lúc nào. Cô đứng chăm chú nhìn xuống doi cát hình lưỡi dao nổi lên giữa sông. Cách Na Tha Von chỉ 5 mét là hai gã vệ sĩ. Cả hai đều mặc đồng phục màu ghi sáng, lịch sự và sang trọng. Trông họ không có vẻ gì là vệ sĩ mà nom như những sinh viên. Mỗi người xách theo một chiếc cặp, giống như chiếc samsonai nhưng thực chất đó là những chiếc cặp có tác dụng chống đạn.

Xe dừng, cô gái nhanh nhẹn chạy xuống mở cửa xe cho Chiến và chỉ về phía Na Tha Von đang đứng.

Chiến lững thững đi tới và chào đủ nghe bằng tiếng Lào:

- Chào Na Tha Von.

Na Tha Von hơi quay đầu lại:

- Chào ông Chiến.

Chiến nói chuyện đưa đẩy:

- Tôi thấy cô nhìn bãi đất được gọi là Tam Giác Vàng kia rất chăm chú, hẳn cô có ý tưởng gì chăng?

Na Tha Von trầm ngâm:

- Tôi rất thích lên đây ngắm nhìn bãi bồi đó. Ông trông, nó có giống một lưỡi dao mà mũi nhọn của nó chĩa vào bên Lào không?

Chiến nói:

- Vâng, tôi cũng rất thích ngắm lưỡi dao đó.

Na Tha Von:

- Nếu chính quyền Myanmar bán chỗ đất kia, tôi sẽ mua bằng mọi giá.

Chiến cười:

- Cô định xây cái gì ở đó?

Na Tha Von:

- Tôi sẽ xây một tòa nhà nhỏ hình kim tự tháp với ba mặt quay sang 3 nước Lào – Thái và Myanmar, mỗi mặt mang đặc trưng của mỗi quốc gia.

Chiến cười:

- Hóa ra cô Na Tha Von cũng lãng mạn ghê. Nhưng cô có biết là khoảng chục năm nữa, không ai đến du lịch nơi được gọi là Tam Giác Vàng này không?

Na Tha Von quay ngoắt lại nhìn vào Chiến:

- Sao ông lại nói thế? Tôi không tin.

Chiến:

- Cô có biết câu này không?

Chiến chuyển sang nói tiếng Trung Quốc:

- “Sơn danh bất tại cao, thủy linh bất tại thâm, tự hữu chủ giả”.

Na Tha Von cười, nói ngay bằng tiếng Việt rất rành rọt:

- “Núi nổi tiếng không phải vì cao, nước linh thiêng không phải vì sâu, mà vì có chủ…”. Hay lắm. Ý ông nói là Tam Giác Vàng này nổi tiếng là vì có chủ.

Chiến chắp tay:

- Bái phục, bái phục! Không ngờ cô lại giỏi cả chữ Hán lẫn chữ Việt.Mảnh đất được gọi là Tam Giác Vàng này nổi tiếng là vì có chủ, chủ của nó chết rồi, nhưng có một loại chủ khác…

Na Tha Von hơi gật đầu đồng ý và nói bằng tiếng Việt khá rành rọt:

- Đúng rồi. Người làm cho vùng đất này nổi tiếng là Khun Sa. Ông ta chết rồi, nhưng ảnh hưởng của ông ấy còn rất lớn… Tay chân của ông ta còn rải rác ở khắp các tỉnh Bắc Thái Lan và bên Myanmar. Mấy hôm nay, ông biết chuyện gì không?

Hoàng Chiến lắc đầu:

- Tôi không biết?

- Lạ nhỉ. Một người như ông mà lại thờ ơ với thời cuộc ở Tam Giác Vàng. Tàn quân của Khun Sa bị Chính phủ Myanmar truy quét đã chạy ra bờ sông Mê Kông. Chúng có xuồng cao tốc, có điện thoại liên lạc qua vệ tinh, có trang bị cả súng B40, B41… Chúng vừa cướp một chiếc tàu của Trung Quốc, lấy sạch sẽ tiền, hàng… Ông chủ mới của vùng Tam Giác Vàng bây giờ là gồm rất nhiều ông chủ con. Những ông chủ con này tàn bạo, độc ác và thủ đoạn gấp trăm lần Khun Sa.

Chiến gật đầu:

- Tôi biết. Thật ra, Khun Sa trở nên quá nổi tiếng là vì ngòi bút của bọn nhà báo, còn với tôi Khun Sa rất xoàng. Nếu tôi có vùng đất như Khun Sa, tôi đã thành lập được vương quốc.

Na Tha Von bật cười to rồi chợt im bặt:

- Ông mắc bệnh hoang tưởng à? Ờ, mà thôi, với tuổi hơn 60 như ông rồi, cứ mơ mộng càng nhiều càng tốt!

Hoàng Chiến từ lâu đã biết tiếng Na Tha Von và hai người cũng đã có vài lần gặp nhau, còn chuyện làm ăn thì chủ yếu qua các đệ tử. Họ gặp nhau  và chưa khi nào bàn đến ma túy.

Na Tha Von:

- Ông có muốn đi vào thăm dinh Khun Sa một lát không?

Hoàng Chiến suy nghĩ một lát rồi nói vẻ băn khoăn:

- Nếu vậy phải hết cả ngày hôm nay.

Na Tha Von hỏi:

- Ông phải về trong ngày à?

Chiến đáp:

- Không, nhưng cũng không đi hết ngày mai.

Chiến chợt trở nên dứt khoát:

- Nhưng này, chả lẽ cô mời tôi sang đây chỉ để đi thăm nhà của Khun Sa?

Na Tha Von cười:

- Không ông ạ. Tôi mời ông sang là để cảm ơn ông và bàn với ông một việc lớn.

Chiến ngạc nhiên:

- Cảm ơn tôi? Vì cái gì vậy?

Na Tha Von nói thong thả:

- Về vụ thằng Xổm Đi. Nó chết đúng lúc quá. Nhưng phải công nhận nó là thằng hiếm có. Nhận tất cả về mình và không khai ra ai. Ông đã làm rất giỏi.

Chiến hỏi:

- Tôi tưởng cô không dính gì vào  với nó chứ?

Na Tha Von đáp:

- Tôi thì không nhưng đàn em của tôi thì có đấy. Nó chết đi, ông chắc ngủ yên?

Chiến nói:

- Không. Bạn bè tôi ở Việt Nam ngủ yên hơn. Mà này, cô định bàn chuyện gì?

Na Tha Von khoát tay:

- Lên xe đi, rồi ta nói chuyện.

***

Na Tha Von và Chiến đi một xe, còn hai vệ sĩ và cô gái lúc nãy đón Chiến đi một xe.

Xe vừa chạy xuống hết chân đồi thì Na Tha Von có điện thoại di động. Cô nghe và nét mặt thay đổi rất nhanh. Rồi Na Tha Von dằn giọng:

- Này, ông nghe đi.

Chiến ngơ ngác cầm máy. Từ đằng kia có tiếng nói chậm rãi bằng tiếng Việt:

- Ông Chiến à. Ông ném thằng Bội xuống sông tế cho thằng Xổm Đi sớm quá đấy.

Ngã ba Sala Phu Khun - một điểm nóng về vận chuyển ma túy ở Lào.

Chiến bàng hoàng và không hiểu ai đang nói. Chiến hỏi:

- Xin lỗi, tôi đang nói chuyện với ai đấy ạ?

- Lão Phật gia ơi, ông không nên biết nhiều quá làm gì. Tôi nói để ông rõ, thằng Xổm Đi đã được hoãn tử hình rồi. Cho nên các ông tìm chỗ mà nấp đi. Sắp có bão đấy.

Nói đến đấy người kia thô bạo cắt máy. Chiến nhìn Na Tha Von và khi thấy sự lo lắng hiện dần lên nét mặt của cô, Chiến bật cười.

- Tưởng gì. Điều đó chứng tỏ người của tôi nắm thông tin quá dở.

Na Tha Von nói với lái xe:

- Quay về. Không đi vào dinh Khun Sa nữa.

Rồi cô nói với Chiến:

- Theo tôi ông nên về, tính toán lại vụ thằng Xổm Đi. Nếu chúng ta mất cái cầu nối ở Việt Nam thì phải thay đổi. Tôi mời ông sang lần này là muốn chúng ta cùng hợp tác sản xuất, đóng bánh hêrôin tại Lào. Nhưng tình hình này, phải thận trọng.

Rồi Na Tha Von nhìn Chiến bằng ánh mắt nửa coi thường, nửa khinh bỉ:

- Mà này, tại sao bọn đàn em ông lại gọi ông là “lão Phật gia” nhỉ. Tôi nghe nói lúc ông ném thằng Bội xuống sông, nó cũng gọi ông là lão Phật gia nhưng ông không động lòng.

Chiến bắt đầu khó chịu:

- Cô giỏi  quá, sao cô biết được?

Na Tha Von nói ngay:

- Có gì đâu, cái Huyền của ông sợ quá, xin đầu quân cho bọn tôi rồi.

Chiến chợt nổi nóng:

- Này Na Tha Von, từ lúc nãy tới giờ cách ăn nói của cô làm tôi khó chịu lắm rồi đấy. Cô tưởng cô đứng trên đầu chúng tôi được hay sao?

Na Tha Von cười khinh khỉnh:

- Ô, sao ông lại bực mình. Lão Phật gia ơi, con đường từ Tam Giác Vàng về Việt Nam dài lắm và rất nhiều đèo dốc… Phải dựa vào nhau mới leo được dốc ông ạ.

Chiến nhìn Na Tha Von và thấy khó chịu vô cùng vì cách nói năng kẻ cả, ngạo mạn của cô. Nhưng cũng chỉ trong chốc lát, Chiến hiểu rằng mình còn phụ thuộc rất nhiều vào Na Tha Von và thế lực của cô ta là cực kỳ lớn ở vùng Tam Giác Vàng. Nghĩ thế, Chiến lại cười làm lành:

- Tôi hiểu ý cô. Đúng là phải dựa vào nhau mới leo được dốc.

***

Tại phòng hỏi cung, Thượng tá Minh và Hoàn đã hỏi cung Xổm Đi xong.

Minh nói:

- Anh Xổm Đi, hôm nay chúng tôi đánh giá cao sự hợp tác và thành khẩn của anh.

Xổm Đi lo lắng:

- Cán bộ ơi, tôi sợ lắm.

Thượng tá Minh hỏi:

- Anh sợ cái gì?

Xổm Đi:

- Thế nào bọn chúng cũng tìm cách giết tôi và có khi cả gia đình tôi.

Thượng tá Minh động viên:

- Tôi đã nói rồi, sẽ không kẻ nào động đến được người thân của anh. Còn ở đây, anh cứ yên tâm.

Xổm Đi im lặng. Thượng tá Minh hỏi tiếp:

- Anh Xổm Đi, anh biết một người Việt đang làm ăn ở Lào được gọi là “lão Phật gia” chứ?

Xổm Đi chợt tái mặt và nói lắp bắp:

- Thưa… thưa… thưa cán bộ… tôi… tôi có nghe nói là ở vùng Tam Giác Vàng có một người Việt rất giàu có, hay giúp đỡ mọi người, cho nên được gọi là “lão Phật gia”.

(Xem tiếp kỳ sau)

N.N.P

Nguồn tin: Petrotimes
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới