Hội đồng hương Vĩnh Phú tại CHLB Đức

Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 9)

Đăng lúc: Chủ nhật - 08/04/2012 20:55 - Người đăng bài viết: Nguyễn Ngọc Minh
Thượng tá Minh cùng Hoàn và một điều tra viên lên xe phóng như bay vào trại giam. Chiếc xe hú còi inh ỏi nhưng cũng phải vất vả khi đi qua những ngã tư đông đúc. Tại phòng cấp cứu của bệnh xá trại giam, các bác sĩ, y tá của trại đang cấp cứu cho Xổm Đi.

Liên minh tay ba ở Tam Giác Vàng (Kỳ 9)

Thượng tá Minh cùng Hoàn và một điều tra viên lên xe phóng như bay vào trại giam. Chiếc xe hú còi inh ỏi nhưng cũng phải vất vả khi đi qua những ngã tư đông đúc. Tại phòng cấp cứu của bệnh xá trại giam, các bác sĩ, y tá của trại đang cấp cứu cho Xổm Đi.

Nguyễn Như Phong

Thượng tá Minh quắc mắt nhìn Xổm Đi. Ánh mắt đe nẹt, dữ dội làm Xổm Đi sợ hãi. Hắn cúi mặt, nói thầm thì:
- Dạ, có nghe nói là ông ta buôn hêrôin. Dạ, thưa cán bộ, tôi có biết ông ấy.
Thượng tá Minh cười nhạt:
- Không phải chỉ là biết mà anh còn là đệ tử tin cậy nhất của ông ta.
Xổm Đi cúi đầu:
- Dạ thế là cán bộ biết hết rồi, tôi cũng không giấu nữa.

***

Tại phòng họp của Thượng tá Minh và Hoàn còn có Phó giám đốc Trúc, Thiếu tá Vũ Văn Tâm, Trung tá Vỹ là Phó phòng PC17 và bốn điều tra viên đều có cấp hàm đại úy, thiếu tá.

Đại tá Trúc nói:

- Các đồng chí đã nghe đồng chí Minh đọc quyết định thành lập Ban Chuyên án TGV-05 rồi. Ngày mai, có đoàn công tác của Cục Điều tra ma túy của Công an Lào cùng lãnh đạo Công an tỉnh Bò Kẹo, Luông Nậm Thà và Phong Sa Lỳ sang đây. Cũng chủ yếu là bàn với ta kế hoạch phối hợp triệt phá đường dây đưa ma túy từ Tam Giác Vàng về. Chắc chắn là các đồng chí bên Lào sẽ có rất nhiều thông tin về đường dây này.

Thượng tá Minh đứng dậy:

- Báo cáo Phó giám đốc, tôi đề nghị cho chuyển Xổm Đi đến một trại giam khác. Để Xổm Đi ở đây, tôi sợ không an toàn.
Đại tá Trúc:
- Ban giám thị trại giam đã cam đoan bảo đảm an toàn cho Xổm Đi.
Thượng tá Minh:
- Nhưng Ban giám thị không biết rằng có những cán bộ công an lại là đồng bọn của Xổm Đi và chắc chắn những người này đang mong ngày, mong đêm Xổm Đi bị xử bắn. Mà cũng chưa biết chừng, chính họ cũng đang  âm mưu ám hại Xổm Đi.
Đại tá Trúc hiểu ra. Anh nói giọng băn khoăn:
- Tôi hiểu nỗi lo của đồng chí. Vậy theo đồng chí thì nên đưa Xổm Đi đến chỗ nào?
Thượng tá Minh suy nghĩ và chợt thấy lúng túng. Đại tá Trúc nhận ra điều đó, anh nói:
- Đưa về trại giam của Bộ thì xa quá, đi hơn nửa ngày mới tới. Đến nơi tạm giam của công an các huyện thì còn lo hơn.
Thượng tá Minh:
- Anh ạ, có một nơi mà theo tôi có thể an toàn hơn cả.

Đại tá Trúc hỏi:

- Ở đâu vậy?

Thượng tá Minh:

- Đưa vào khu nghỉ dưỡng của Công an tỉnh. Nơi ấy xa trung tâm, yên tĩnh, mùa này thì không ai đến nghỉ ngơi gì ở đó cả. Còn việc bảo vệ, theo tôi là không khó. Tất nhiên, có thể biến một phòng ngủ thành phòng giam…

Đại tá Trúc gật đầu:

- Được đấy. Anh làm đề xuất ngay đi. Việc này càng bí mật, càng tốt.

***

Tại một quán cà phê nhỏ, nằm trong một ngõ nhỏ, kín đáo. Lê Văn Bá đang nói chuyện với Hải “AK”, một đối tượng hình sự có máu mặt.

Lê Văn Bá hỏi:

- Thế nào, việc anh giao cho chú sao rồi?
Hải “AK” tự đắc:
- Em đã nói với đại ca rồi. Thằng Hải này nếu đã ra tay thì không có việc gì không xong. Nhưng việc này quả là không đơn giản.
Bá sốt ruột:
- Chú nói ngay xem nào?
Hải “AK”:
- Thằng Xổm Đi đã chuyển giam ở khu D, phòng 2. Có hai thằng tự giác được ở cùng với mục đích là giám sát không để nó tự tử. Một thằng chuyên đi nhận cơm từ bếp. Thằng Xổm Đi đã được ăn tăng khẩu phần, 15 ngàn một ngày.
Bá gật gù:
- Tốt.
Rồi Bá lấy ra một phong bì, đưa cho Hải:
- Ba ngàn đô của chú mày đây. Nhưng đệ tử của chú liệu có quen biết gì thằng tự giác đi lấy cơm không?
- Chúng là chiến hữu của nhau. Ngày xưa cùng ở Bang “Nước cống”.
- “Nước cống”, bang gì mà tên quái gở thế?
- À, chúng đặt ra quy định: Thằng nào muốn nhập bang, phải uống một bát nước cống.
Bá cười phát sặc:
- Khiếp, đến tởm.
Rồi Bá nói tiếp:
- Thôi, chú hiểu việc cần làm rồi. Anh không phải nói nhiều. Ba chục ngàn đôla, chú thấy thế nào?
Hải “AK” cười cầu tài:
- Đại ca ơi, em không dám mặc cả đắt rẻ với đại ca. Nhưng ông anh thấy cái giá mà chúng sẽ phải trả nếu việc bại lộ là gì rồi chứ?
Bá nói:
- Anh hiểu. Thôi, cứ tạm thế, anh sẽ có thưởng xứng đáng.
Hải đáp:
- Đại ca cứ yên tâm. Em hứa với đại ca là xong.
Bá nói với vẻ rộng rãi:
- Sớm một ngày, chú sẽ có thêm hai ngàn nữa. Lát nữa có người đưa các thứ cần thiết cho chú. Chú cứ ngồi đây, anh ra trước.
Hải “AK” chào:
- Dạ, ông anh về.
Lê Văn Bá ra ngoài, lấy một chiếc máy điện thoại nhắn tin cho ai đó rồi vứt sim ngay xuống cống.
Hải “AK” vẫn  ngồi ở quán cà phê.
Có một cô gái đến, cô ta nhìn Hải “AK” từ đầu đến chân rồi hỏi xấc xược:
- Anh là Hải “AK”?
Hải nhìn cô ta khinh khỉnh:
- Vâng, tôi đây.
Cô gái nói:
- Dạ, có người gửi anh chiếc túi này.
Nói xong, cô gái đặt chiếc túi xuống chân Hải rồi đi luôn. Hải mở túi ra xem thấy có mấy cọc đôla và một chiếc lọ nhỏ. Hắn đưa chiếc lọ lên ngắm nghía và cười nhạt.

***

Xe tải xếp hàng qua cửa khẩu Nậm Cắn từ Nghệ An sang Lào

Đại tá Trúc, Thượng tá Minh và mấy cán bộ nữa, trong đó có Hoàn lên cửa khẩu đón cán bộ Công an Lào sang công tác.
Ngay tại cửa khẩu, các cán bộ công an của hai bên ôm nhau, tay bắt mặt mừng rồi lên xe về trụ sở Công an tỉnh.
Tại sân của Công an tỉnh, Đại tá Vượng đứng chờ đón đoàn cán bộ của Lào. Xe chở đoàn cán bộ Lào dừng, anh chạy ra mở cửa và nồng nhiệt đón mọi người.

***

Tại phòng họp của PC17. Thượng tá Minh và các thành viên trong ban chuyên án đang nghe hai cán bộ điều tra chống ma túy của Bộ An ninh Quốc gia Lào báo cáo.
Trung tá Hum Phăn, Phó cục trưởng, nói tiếng Việt rất giỏi.
Anh nói:
- Việc đồng chí Minh cho hoãn xử bắn Xổm Đi là rất đúng. Nếu Xổm Đi chết thì việc tìm ra đường dây này sẽ rất khó khăn. Hôm nhận được điện thoại khẩn của anh Vượng, chúng tôi đã bố trí người bảo vệ nhà Xổm Đi rồi. Các đồng chí có thể hoàn toàn yên tâm.
Thượng tá Minh:
- Nói thật với các đồng chí, chúng tôi lo nhất là về gia đình Xổm Đi. Bây giờ chúng tôi muốn các đồng chí báo cáo về tình hình buôn bán ma túy từ Tam Giác Vàng về Việt Nam.
Trung tá Hum Phăn:
- Thưa các đồng chí, bọn buôn ma túy từ Tam Giác Vàng qua Lào sang Việt Nam càng ngày hoạt động càng liều lĩnh, hung hãn. Qua vụ chúng phục kích để giải thoát cho tên Chen vừa qua làm hy sinh đồng chí Khăm  Tăn, ta thấy chúng nguy hiểm thế nào. Hiện nay, theo tài liệu trinh sát thì chúng tôi được biết ở khu vực bắc Lào có một tên trùm, cầm đầu một đường dây rất lớn. Đó là tên Chiến, còn gọi là Chiến “què” hay “lão Phật gia”. Hoàng Chiến năm nay đã hơn 60 tuổi, xưa kia là bộ đội tình nguyện Việt Nam, chiến đấu ở Phong Xa Lì, U Đom Xay và Luông Pha Băng. Năm 1972, Chiến bị thương và lạc đơn vị. Được bà con Lào che chở và cứu chữa, Chiến khỏi vết thương. Nhưng Chiến đã yêu một cô gái Lào tên là Xao Nọi và năm 1974 thì họ cưới nhau. Đến năm 1977, Chiến dời nhà từ U Đom Xay xuống Bò Kẹo và sống bằng nghề buôn gỗ. Bà Xao Nọi bị chết trong một lần đi rừng và ngã xuống núi. Hiện nay, Chiến sống với một cô gái Việt Nam mới hơn 30 tuổi. Sau này, Chiến lập doanh nghiệp buôn bán, chế biến gỗ, xây dựng cầu đường. Chiến buôn ma túy từ bao giờ, chúng tôi chưa biết. Cũng không rõ đường dây này hoạt động thế nào, thủ đoạn của Chiến ra sao, nhưng qua một số vụ buôn bán ma túy mà chúng tôi phá được gần đây thì các đối tượng đều nói về Chiến với thái độ kính nể và khiếp sợ.
Thượng tá Minh:
- Chúng tôi cũng có nhiều tài liệu nói về tên Chiến. Lần này các đồng chí sang đây chúng ta phải phối hợp tốt với nhau triệt phá đường dây này.
Trung tá Hum Phăn nói với vẻ băn khoăn:
- Chiến là người rất có thế lực ở một số tỉnh bắc Lào, bởi lâu nay Chiến nổi tiếng là người hay tham gia vào các hoạt động xã hội từ thiện, và giúp đỡ người khác. Vừa rồi, có một đơn vị công an huyện được Chiến tặng hẳn cho một chiếc ôtô, rồi Chiến còn xây tặng chính quyền huyện một trường học và nhà trẻ. Vì thế, tôi nghĩ nếu chúng ta điều tra không khéo thì sẽ bị lộ.

Dấu tích chiến tranh ở thị trấn Phôn Sa Vẳn (Xiêng Khoảng)

Thượng tá Minh:
- Chúng tôi cũng đã nghĩ tới điều đó. Nhưng nếu chúng ta làm tốt công tác giữ bí mật, chắc chắn chuyên án sẽ thành công.
Trung tá Hum Phăn:
- Có khi các đồng chí phải cử trinh sát sang cùng chúng tôi… Nếu chúng ta có người xâm nhập được vào tổ chức của chúng thì mới có thể nắm chắc được hoạt động của chúng.
Thượng tá Minh:
- Vâng, nếu được như thế thì tốt quá.
Chiếc điện thoại trên bàn họp réo chuông. Thượng tá Minh cầm máy, rồi nói với mọi người:
- Xin lỗi các đồng chí. Có người gọi đến máy này thường là việc không vui.
Thượng tá Minh cầm máy:
- Alô! Tôi, Minh xin nghe đây ạ… Vâng!… Anh nói to lên… Thế à? Tôi đến ngay.
Minh buông máy, nói gấp gáp:
- Thưa các đồng chí, trong trại giam cho biết tin: Xổm Đi tự nhiên bị đau bụng… như kiểu bị ngộ độc. Hiện đang cấp cứu, nhưng rất nặng. Chúng ta phải đến đó ngay.

***

Thượng tá Minh cùng Hoàn và một điều tra viên lên xe phóng như bay vào trại giam. Chiếc xe hú còi inh ỏi nhưng cũng phải vất vả khi đi qua những ngã tư đông đúc.
Tại phòng cấp cứu của bệnh xá trại giam, các bác sĩ, y tá của trại đang cấp cứu cho Xổm Đi.
Bác sĩ trạm trưởng nói:
- Anh ta bị nôn, đau bụng quằn quại, nôn ra máu, trụy tim mạch và tụt huyết áp… chúng tôi đã cho rửa ruột và hiện đang truyền dịch điện giải.
Minh hỏi ngay:
- Có giữ lại những thứ anh ta nôn ra không?
Bác sĩ:
- Có ạ. Chúng tôi được thông báo về đối tượng này nên rất thận trọng.
Minh hỏi lo lắng:
- Liệu có qua được không?
Bác sĩ băn khoăn:
- Theo tôi, nên đưa lên bệnh viện tỉnh. Còn tình hình này, theo tôi là khó…
Thượng tá Minh hỏi:
- Từ lúc anh ta bị cho đến lúc đưa xuống đây là bao lâu?
Bác sĩ đáp:
- Khoảng 1 tiếng anh ạ.
Minh hỏi:
- Sao lâu thế?
Bác sĩ:
- Anh ta bị sau bữa cơm trưa. Nhưng lúc đầu, cứ nghĩ đau bụng do cảm, thế là hai thằng phạm tự giác đi ra đánh gió… Sau thấy người cứ lạnh dần mới kêu lên.
Minh lại hỏi:
- Bây giờ đưa đi bệnh viện tỉnh có được không?
Bác sĩ trạm trưởng:
- Tôi sợ chết dọc đường anh ạ. Thôi, chúng ta chờ thêm nửa tiếng nữa.
Minh dặn Hoàn:
- Hai cậu ở đây trông nom Xổm Đi. Tôi lên gặp giám thị.
Minh chạy lên buồng giám thị thì đã thấy hai tù tự giác được gọi lên, đang ngồi run sợ.
Một cảnh sát hỏi:
- Trưa nay, ai đi lấy cơm cho Xổm Đi?
Một tên đứng dậy:
- Thưa cán bộ, cháu ạ.
Thượng tá Minh:
- Kể cho tường tận từ lúc lấy cơm cho tới lúc ăn xem nào.
Phạm nhân tự giác đi xuống nhà bếp cách buồng giam không xa. Một phạm nhân phát cơm đưa cho anh ta ba xuất ăn. Mỗi suất một bát cơm to, mấy miếng đậu phụ kho với thịt mỡ, bát canh rau lõng bõng… Riêng suất của Xổm Đi bát canh lại có mấy miếng xương lợn. Anh ta mang cơm về. Vừa ra khỏi bếp thì có một người mặc áo tù, nhưng cũng là tù tự giác đứng ở một chỗ khuất, gọi:
- Ê, Toàn “bụi”!
Phạm nhân lấy cơm tên Toàn dừng lại:
- Tiến “hủi” à? Mày làm gì thế?
Tiến “hủi”  đến:
- Hút thuốc không?
Toàn đồng ý ngay:
- Hút quá đi chứ. Thế mà còn hỏi – Toàn nói xong, để ngay cơm xuống đất. Tiến rút trong túi áo ra điếu ba số, đưa cho Toàn rồi bật lửa cho toàn châm.
Tiến hỏi:
- Mày lấy cơm cho bọn nào mà khá thế này? – Toàn ngồi xuống, dòm dòm và nói:
- Lại còn có một bát canh xương.
Toàn vẫn gân cổ rít thuốc và nói phào phào:
- Phạm đặc biệt đấy.
- Thằng nào vậy?
- Mày không biết à, thằng Xổm Đi, người Lào. Nó được ăn ngon hơn vì sắp bị bắn. Hôm nọ đưa đi rồi, nhưng cấp trên bảo hoãn mấy ngày.
Tiến vẫn nhìn chăm chú, nhưng đã thò tay vào túi áo.
Tiến nói lơ đãng:
- Canh này ngon nhỉ, có cả chân giò chúng mày cứ ăn, nó chả dám nói đâu.
Toàn lắc đầu:
- Đừng đùa… Ăn ké của nó, quản giáo biết là toi ngay.
Thừa lúc Toàn đang ngửa cổ rít thuốc, Tiến lấy gói bột thả vào canh của Xổm Đi rồi đứng dậy:
- Thôi, tao đi đây – nói xong Tiến đi luôn.
Toàn cũng rít hết điếu thuốc rồi bê khay cơm về phòng giam. Trong phòng giam, Toàn lấy bát cơm, canh và bát đậu kho thịt cho Xổm Đi. Rồi chúng lấy ruốc được gia đình tiếp tế, bỏ vào bát cơm, mỗi người một ít.
- Đây, ông ăn đi. Suất của ông hơn bọn tôi mấy miếng xương.
Xổm Đi cười hiền lành:
- Cùng ăn chung đi.
Nói xong Xổm Đi gắp xương bỏ sang bát cho Toàn và một tên nữa.
Hai đứa trả lại. Toàn nói:
- Ăn xương này cho đau răng. Không khéo có tí thịt nào, bọn ở bếp đã gặm hết rồi. Ông cứ ăn đi, bọn tôi ăn của ông dù chỉ một thìa canh, quản giáo túm được, có mà đi lao động ốm xác.
Xổm Đi cười và bỏ bát canh lên uống một hơi hết nửa bát.
Bữa cơm xong, cả bọn để khay bát ra ngoài rồi lăn ra ngủ. Đang ngủ say, bỗng Xổm Đi lồm cồm bò dậy, ôm bụng kêu:
- Ối, đau quá… sao đau thế.
Phạm nhân Toàn quát:
- Ông đau thì cũng im đi. Để tôi ngủ đã.
Thấy chúng nổi nóng, Xổm Đi vội nghiến răng chịu đau và ôm bụng thở dốc từng hồi. Rồi Xổm Đi lồm cồm bò ra chỗ đi vệ sinh và nôn.
Gã phạm nhân kia mở mắt, thấy Xổm Đi như vậy liền vội vàng chạy ra và khi thấy Xổm Đi mặt tái nhợt, người lạnh toát, mắt đờ đẫn, gã vội chạy ra ngoài cửa kêu:
- Cán bộ ơi! Cấp cứu… cấp cứu!

(Còn tiếp…)

Tác giả bài viết: N.N.P
Nguồn tin: Petrotimes
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới