Hội đồng hương Vĩnh Phú tại CHLB Đức

Nhớ bát canh rau sắn mẹ nấu

Đăng lúc: Chủ nhật - 28/10/2012 10:14 - Người đăng bài viết: Nguyễn Đắc Nghiệp
Nhớ bát canh rau sắn mẹ nấu

Nhớ bát canh rau sắn mẹ nấu

Quê tôi ở miền trung du Phú Thọ, nơi có rừng cọ đồi chè, có những con đường quê đất đỏ uốn lượn quanh những sườn đồi và những ngôi nhà mái rạ. Sinh ra và lớn lên ở miền quê yêu dấu này, tuổi thơ tôi được hưởng trọn những gì quê hương và người mẹ nghèo ban cho. Xa quê đã lâu, mỗi khi nhớ về, tôi nhớ món ăn dân dã, đậm chất quê miền trung du, món canh rau sắn mẹ nấu năm nào.



Vào độ tháng ba, tháng tư âm lịch, tiết trời ấm áp, đó cũng là khoảng thời gian bắt đầu cho một mùa rau chỉ có ở quê tôi. Rau sắn. Mẹ bảo, muốn có rau sắn ngon, không chát, phải hái ngọn từ những cây sắn nơi hàng rào xung quanh vườn. Ngọn rau mập và không độc. Chính vì vậy, năm nào cũng vậy, vào dịp trước tết, mẹ chọn những cây sắn to cắm vào hàng rào vừa làm cọc rào, vừa để cho cây sắn mọc mầm cho rau vào độ tháng ba năm sau. Sắn có nhiều loại, sắn chuối, sắn lá tre, sắn xanh. Nhưng ngon nhất bao giờ cũng là giống sắn xanh. Ngọn mập, mềm, trong vắt và ít độc hơn loại khác.


Khi ngọn sắn đã vươn cao, mẹ cầm giỏ ra hàng rào trước ngõ hái những ngọn rau sắn non mỡ màng, nhựa tươi ứa ra đầu ngọn rau. Về nhà, mẹ nhặt riêng những ngọn non, bỏ đi những cẫng sắn đã già. Rồi như một công thức chế biến đã thành thói quen, mẹ dùng tay vò nát rổ rau chỉ sau ít phút. Mẹ bảo, phải vò như thế để sắn tiết ra chất độc, nhanh chua và ăn mềm hơn, đậm đà hơn. Rau được mẹ cho vào vại sứ để muối chua sau vài hai, ba ngày.

Chỉ vài ngày sau khi muối, mẹ đã có một vại dưa rau sắn chua. Mẹ vớt rau ra để nấu canh. Muốn canh ngon, phải nấu kèm theo nước chua của vại dưa. Sắn là loại rau mang nhiều chất độc. Nếu chế biến không đúng sẽ rất nguy hiểm. Chính vì vậy, mỗi khi nấu canh, mẹ rất cẩn thận dặn dò chúng tôi đun đều lửa, không được để lửa tắt giữa chừng rồi nấu trong một thời gian khá dài để rau sắn chín mềm. Vào tiết trời mùa hè tháng tư, tháng năm, sau mỗi cơn mưa rào, cá rô thi nhau rạch lên ruộng cạn theo đường nước. Chúng tôi nhào đi bắt cá, những chú rô mắt đen láy, giãy đành đạch được mẹ mổ và cho vào nồi gang nấu cùng với rau sắn. Khi đó, cả nhà được thưởng thức một bát canh rau sắn thật ngon lành. Rồi những trưa hè, chúng tôi đi bắt cua đồng, bắt những con săn sắt, đòng đong nhỏ, gom lại được khá nhiều. Đó là những thứ sẽ làm cho nồi canh rau sắn của mẹ thêm ngọt lành.


http://t2.gstatic.com/images?q=tbn:ANd9GcQpRA_x-XIHGyMLFhVWkODNjavLA0JSVpzwFRNKy_UoQlol3rD8ow

Hương vị canh rau sắn của mẹ rất đặc trưng, dễ phân biệt với các loại canh khác. Sau khi được ninh nhừ, rau sắn chuyển sang màu nâu xám, ngọn rau mềm, ăn có vị bùi bùivà ngọt nơi đầu lưỡi. Thích nhất là nước canh của rau sắn có vị chua man mát, thơm nồng bởi vị ngọt của cá rô. Những trưa hè, bưng bát cơm trắng gạo quê, ăn với canh rau sắn chua thấy ngon lành và dân dã biết mấy. Dù ai mệt mỏi hay không muốn ăn, khi uống bát canh rau sắn chua là đã lấy lại ngay vị giác và ăn cảm thấy ngon hơn.

Ngoài canh, mẹ còn dùng rau sắn để chế biến thành nhiều món ăn lạ miệng và hấp dẫn. Món rau sắn luộc mềm chấm muối vừng ăn vừa bùi vừa thơm. Món rau sắn kho cá bống rồi món nộm rau sắn ăn vừa lạ vừa ngon.

Mỗi khi nhà có khách quý ở xa về hay có cỗ bàn, mẹ lại trổ tài món canh quê đầy nữ tính này. Dù trong mâm cỗ, có nhiều món ăn khác nhưng mẹ vẫn không quên điểm vào đó bát canh rau sắn của quê mình. Mẹ bảo, rau sắn là món ăn dân dã gắn bó với người dân làng mình từ bao đời nay. Cho dù cuộc sống có khá giả, người dân mình vẫn không quên món ăn bình dân này. Chính vì thế, vào mỗi phiên chợ quê, mẹ lại gồng gánh xô rau sắn chua ra chợ bán. Mẹ bảo, bán chẳng được là bao, mỗi bát chỉ độ năm trăm đồng nhưng mẹ muốn giữ mãi món ăn chỉ có ở quê mình.



Khi lớn lên, đi làm xa, công việc bận rộn, mỗi khi vào quán ăn trưa, tôi lại gọi món rau sắn ngày nào. Tuy quán nào cũng có món ăn này nhưng vẫn không ngon và đậm đà như bát canh rau sắn mẹ nấu hôm nào. Người mẹ quê nghèo quanh năm tần tảo với bông lúa củ khoai đã hóa thân vào linh hồn của món canh chốn quê mùa ấm áp. Màu rau nồng ấm như màu đất trung du, vị rau ngọt bùi tựa tình người đất Tổ sẽ khiến ai đó ăn một lần để rồi nhớ mãi không quên.


Nguyễn Thế Lượng

Trường THPT Hạ Hòa- Phú Thọ
ĐT 0972132685

(Tác giả gửi trực tiếp tới VinhPhu.eu)


Xin giới thiệu thêm với quý độc giả bài viết "Quà của Mẹ" của đồng tác giả Nguyễn Thế Lượng


Quà của mẹ
                          
 Tôi sinh ra ở vùng nông thôn miền trung du, nơi có đồi cọ trập trùng bên ven bờ sông Hồng đỏ nặng phù sa. Mẹ tôi là nông dân và tuổi thơ êm đềm của tôi lớn lên từ vùng quê ấy. Những kỷ niệm tươi đẹp của tuổi thơ có lẽ không thể nào phai mờ trong ức, những buổi chăn trâu cắt cỏ nơi triền đê rồi hình ảnh cánh diều hững hờ trong miền kí ức. Ngày ấy, chúng tôi còn bé lắm, sinh ra ở nông thôn thì chỉ biết tạo ra những trò chơi tự có như đánh chắt, chơi chuyền, đánh khăng đánh đáo và ô ăn quan. Những khúc đồng dao là công cụ tổ chức trò chơi của chúng tôi vào mỗi buổi chiều chăn trâu. Song có lẽ kỷ niệm lớn nhất trong tôi là hình ảnh và dư vị của những món quà quê mà người mẹ nghèo đã ban cho tuổi thơ tôi.

Quê tôi ngày đó họp chợ vào ngày chẵn và cứ đến ngày đó, trong lòng những đứa trẻ chúng tôi lại rộn rã hẳn lên. Hôm đó hẳn sẽ khác với mọi ngày không phải là chúng tôi được đi chơi hội, cũng không phải là được mặc quần áo mới mà ngày đó đến phiên chợ, chúng tôi sẽ được mẹ mua cho những món quà của chợ quê. Mẹ tôi thường đến phiên chợ là mang chè khô, khoai lang hay thứ gì có được ở trong nhà đi bán và đến nửa mùa là mẹ về. Có lẽ sự chờ đợi mẹ đi chợ về là tâm trạng đã nóng lên ở chúng tôi từ khi mẹ quẩy quang gánh đi chợ. Khi mẹ về đến đầu ngõ, bất luận đang chơi chuyền, nhảy dây hay đánh chắt chúng tôi đều chạy ra đón mẹ. Đứa nào cũng háo hức và rồi người mẹ nghèo của chị em chúng tôi lấy ra từ chiếc làn làm bằng sợi tế màu nâu nhạt những món quà mà những đứa trẻ nông thôn nghèo như chúng tôi hằng mong chờ.

Quà của mẹ: Những chiếc bánh rán còn dính đầy những cục đường được gói bằng lá chuối khô và cũng buộc bằng dây chuối. Mùi thơm của bánh, vị ngọt của đường hoà vào mùi thơm của lá chuối khô làm nức mũi chúng tôi. những chiếc kẹo bột hơi tròn và hơi méo bám đầy những bột sắn xung quanh được gói vào trong một tờ giấy báo nhỏ. Nhìn những chiếc kẹo bột mà chị em chúng tôi không cầm được nước miếng. Còn nữa, mẹ lấy ở quang gánh túi bỏng ngô thơm nức cùng với mấy quả thị đang lấm tấm vàng và xiên quả bồ quân đã chín đỏ. Những thứ quà ấy, mẹ chia cho chúng tôi thật đều, chúng tôi đón nhận quà như đón nhận một thứ gì đó mà chúng tôi háo hức từ rất lâu. Chiếc bánh rán giòn đưa lên miệng mà thấy ngon biết chừng nào, những chiếc kẹo bột nhai mãi mà không hết rồi cha tôi còn đan cho mỗi chị em một cái giọ bằng dây chuối khô để đựng quả thị vào đó để ngửi cho thơm. Cha tôi còn bảo, đố các con sau này lớn lên đúc được cả con voi to vào cái giọ nhỏ bé này. Những quả bồ quân chín đỏ ửng cứ lăn đi lăn lại trên má chúng tôi đến mát lịm.

Chỉ có vậy thôi, những món quà quê mẹ đã ban cho chúng tôi. Có lẽ đối với tuổi thơ nghèo ở nông thôn chúng tôi, thế là đã đủ rồi, thế là đã hớn hở vui tươi rồi. Bởi những món quà tuy đơn sơ, giản dị và ít ỏi về vật chất nhưng chứa đựng trong đó là cả tình yêu thương của mẹ dành cho tuổi thơ của chúng tôi. Sự háo hức chờ đợi mỗi khi mẹ đi chợ về còn là sự háo hức đón nhận tình yêu thương ấy. Cứ như thế, thời gian cứ mãi trôi đi, chúng tôi mãi lớn khôn, mẹ tôi thì ngày càng già yếu nhưng kí ức về tuổi thơ với những món quà quê luôn hiện diện trong mỗi chúng tôi, nó là địa chỉ tình thương để chúng tôi nhớ về. Giờ đây, cuộc sống hiện đại, điều kiện cuộc sống khá hơn xưa, được thưởng thức những của ngon vật lạ nhưng không hiểu sao mỗi khi như thế trên đầu lưỡi tôi lại dậy về dự vị ngọt ngào, sự thơm thảo của những món quà quê của người mẹ nghèo năm xưa.
 
Nguyễn Thế Lượng
Trường THPT Hạ Hòa- Phú Thọ
 ĐT: 0972132685
 
 (Tác giả gửi trực tiếp cho VinhPhu.eu)

Thay mặt Ban biên tập vinhphu.eu, BCH hội đồng hương Vĩnh Phú tại CHLB Đức và toàn thể độc giả, xin chân thành cám ơn tác giả Nguyễn Thế Lượng, rất mong tiếp tục nhận được những tác phẩm mới và sự ủng hộ của tác giả Nguyễn Thế Lượng.

Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 6 trong 2 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Ý kiến bạn đọc

Mã an toàn:   Mã chống spamThay mới