Hội đồng hương Vĩnh Phú tại CHLB Đức

Vần thơ viết tặng miền Trung du

Đăng lúc: Chủ nhật - 20/11/2011 02:43 - Người đăng bài viết: Nguyễn Ngọc Minh

Vần thơ viết tặng Trung du (nhà thơ Huệ Triệu)

Vừa qua BQT diễn đàn ĐHPT rất vui mừng nhận được từ nhà thơ nữ Huệ Triệu (hội viên Hội Nhà văn TPHCM) một chùm những bài thơ chị viết tặng miền quê  cũ Trung du “như một lời chào tới đồng hương Phú Thọ, và cũng như một lời tạ lỗi cùng trung du”. Dù sinh ra và lấy quê quán là Hưng Yên nhưng tuổi thơ của chị đã gắn bó với bao kỉ niệm với vùng quê Lâm Thao – Phú Thọ, bởi vậy trong trái tim chị những hình ảnh của vùng đất “rừng cọ, đồi chè” vẫn luôn đau đáu trong trái tim chị.

Được sự cho phép của chị, mình xin phép đăng một số bài thơ viết về miền quê trung du Phú Thọ để mọi người cùng chia sẻ những cảm xúc của mình, những bài thơ này được trích trong hai tập thơ đã xuất bản của chị là “Mùa cây thay lá” và “Thức một miền xanh” , có những bài được viết từ thời sinh viên, có những bài chị mới viết trong nỗi nhớ mong về quê hương.

hue trieu Vần thơ viết tặng Trung du (nhà thơ Huệ Triệu)

Con ước

 

Mùa hè về trung du sớm hơn

Nắng bốc lửa chẳng phải từ trên trời

Bốc lên từ đồi trọc.

Con nhớ bồi hồi phiến cọ

Mẹ quạt mát trưa hè

Ong ong tiếng ve…

 

Nắng đốt đất đồi nứt nẻ

Mẹ thương đồi chè

Xót ruộng cạn, lúa đương thì con gái

Thèm cơn mưa dài ….

 

Tay mẹ nổi chai

Kéo từng gầu nước giếng

Gánh lên đồi

Tưới cho bí cho khoai

Nắng quá, đất thấm đi hết cả

Cả giọt mồ hôi mẹ rơi rơi …

 

Con ước trung du mình riêng một khoảng trời

Có những đám mây làm râm đồi cọ

Để mẹ khỏi gánh nước lên đồi đất nỏ

Quả sim chín chẳng phải đợi mùa mưa.

 

Con đi xa, mùa hè cứ nao lòng thương mẹ

Thương cả dáng quả đồi trong cơn khát mong mưa !

 

Phú Thọ – Hà Nội 1985

 

 

Đêm thành phố trung du

Thành phố đã ngủ yên

Chỉ hương hoa còn  thức.

 

Ơi hương hoa không tên

Thơm đằm trên phố nhỏ

Hương hoa như rất quen

Mà như là rất lạ.

 

Có phải ngàn tia nắng

Thành mùi hương ngọt thơm

Đất trung du cằn cỗi

Vẫn tụ dòng nhựa lên ?

 

Có phải ngày nắng gắt

Ồn ào bao sắc màu

Cây hoa trên phố nhỏ

Nào ai người biết đâu !

 

Và bây giờ hương thức

Thơm riêng cho chính mình

Nên hương hoa lặng thinh

Giữa ồn ào xa lạ

 

Ơi bông hoa sạch trong

Nồng nàn trên phố nhỏ

Đêm thành phố trung du

Suốt đời thơm nỗi nhớ…

 

Việt Trì, 1987

 

 

Con về

(Kính dâng hương hồn Cha Mẹ)

Con về

Gặp quả đồi khom như dáng mẹ

Gặp con đường gầy nghiêng bóng cha

Chiều côi cút gió …

 

Đất trung du

Cỏ chưa xanh kịp

Mưa mang hình lá cọ

Nắng phù điêu mắt đồi

 

Con về

Ngẩn ngơ bờ dậu

Hải đường quên mùa chưa nụ

Hoa doi rụng trước sân nhà

Cây chổi đầu hồi ngơ ngác thương !

 

Về đây

Những khúc ruột mềm

Di ảnh mẹ cha

Thoáng cười ấm áp…

 

Phú Thọ ngày Đông 9/1/2010

 

Nhớ Mẹ

 

Mùa đông gần quá

Mà đâu mẹ rồi

Đồi xa vẫn thế

Dáng cọ mồ côi

 

Chưa ngày giỗ mẹ

Mắt đã lệ nhòa

Tưởng như đã cạn

Ngày dài, tháng xa

 

Nhớ ôi dáng mẹ

Những chiều giá căm

Dốc cao sỏi trượt

Bàn chân buốt thầm

 

Nhớ ôi tóc mẹ

Ngày xuân tần ngần

Cháu con bên mẹ

Ấm về một sân !

 

Giờ mùa gọi nắng

Mà đâu mẹ rồi

Chông chênh gánh gió

Giấc quê xa vời

 

TP. HCM, 2010

 

Biền biệt trung du

Đông đã sang mùa trung du ơi

Rét tím chân ruộng non

Triền đồi hoa mua còn đợi nắng ?

 

Sỏi mòn lối dốc

Nghiêng theo bóng người

 

Sải đồi như tay mẹ

Rét về ủ ấm cho con

Dáng cọ trầm ngâm gió …

 

Quắt lòng nỗi nhớ

Tuổi thơ soi một bóng lau gầy

 

Rồi Đông, rồi Xuân, rồi Hạ

Mải mốt ngày đi, hoa sở thơm

Ta nợ trung du biền biệt nắng …

TP. HCM, 2011

 

“Không ngạc nhiên khi một học sinh giỏi văn toàn quốc từ năm 18 tuôi, trở thành cô giáo dạy văn, rồi làm thơ và viết bình luận văn chương. Hình như tình yêu văn chương từ nhỏ đã xây tổ trong tâm hồn Huệ Triệu và mở ra đôi cánh đưa chị vào bầu trời mơ ước ấy.

Nhưng văn chương không chỉ bay lượn trong bầu trời chan hòa ánh sáng mà nhiều khi vật vã trong bảo táp phong ba củanỗi đau đớn, cô đơn tràn ngập bóng tối phận người. Ở đó, con người tự nhìn vào sâu thẳm hồn mình để làm nên ánh sáng tin yêu qua từng con chữ của trải nghiệm và thăng hoa.

Huệ Triệu với những trăn trở về tình yêu và lẽ sống, đã vẽ lại hồn mình bằng những đường cong dịu dàng của cảm xúc. Thơ chị vì thế ngọt ngào đằm thắm, giống như những giọt nước mắt rơi ngược vào lòng để xoa dịu vết thương mất mát của quá khứ và hiện tại. Nhưng thơ chị không bi lụy bởi nhân hậu và tin yêu. Nhờ thế, nó dễ được chia sẻ và yêu mến”.

Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo:



Nguồn tin: Đồng hương Phú Thọ
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết